Đường phố Mink, nhà thờ.
Công việc tu bổ đã được tiến hành, chủ yếu là cưỡng chế kéo khe rãnh ở giữa ra
ngoài.
Rasma chải chuốt tóc tai, chỉnh lại bộ râu, hôm nay lão mặc một bộ áo choàng
cha xứ, trông nghiêm nghị và đứng đắn hơn rất nhiều, không còn giống một lão
già với chiếc áo khoác da rách rưới cũ kỹ khoác trên mình như trước nữa, mang
lại cảm giác nếu không phải đang chuẩn bị đi tới cửa hàng điểm tâm thì cũng là
vừa từ trong cửa hàng điểm tâm bước ra vậy, nhưng nhìn thế nào cũng không
thấy vẻ gì là một lão già đứng đắn.
Dĩ nhiên, hình tượng của lão trông sẽ tốt hơn nếu như lúc này lão không phải
đang vắt chân chữ ngũ trên băng ghế ngồi cắt móng tay.
Ở trước mặt Rasma là tiểu đội trưởng Simon đứng ngay ngắn.
"Nhân viên sơ tán, đã sắp xếp xong xuôi chưa?" Rasma hỏi.
"Hồi bẩm đại tế tự, đã sắp xếp xong xuôi, đã sơ tán khỏi thành phố La Giai."
"Ừm."
"Chỉ là, tôi vẫn kiến nghị nên thiết lập một điểm quan sát liên lạc chuyên dụng
trên phố Mink để..."
"Đừng có ngu ngốc."
"Vâng."
"Nhà của Dis Inmerais, Dis Inmerais sẽ tự nội tâm mình được yên bình. Cho nên, con
có thể tham gia giáo hội không? Hoặc là, con có thể tìm kiếm được sự bình yên
trong giáo hội không?"
Rasma không ngẩng đầu lên, chỉ trả lời:
"Con càng muốn trốn tránh điều gì, đợi đến khi gia nhập giáo hội, con sẽ phát
hiện bản thân sẽ càng phải đối mặt với điều đó nhiều hơn."
Rasma vừa nói vừa cười, tiếp tục đáp:
"Một con cá sống trong dòng suối nhỏ đều cảm thấy không tự do, chẳng lẽ nhảy
vào trong một áo cá nhỏ hơn là có thể tự do sao?"
...
"Cậu muốn đi theo."
Hoven tiên sinh chỉ vào Alfred nói.
Alfred gật đầu.
"Cô không định đi cùng sao?" Hoven tiên sinh hỏi phu nhân Molly.
Phu nhân Molly gật đầu nói: "Tôi không tính đi, tôi muốn ở lại giúp thiếu gia
trông nhà."
"Một lựa chọn thông minh." Hoven tiên sinh bình luận: "Giúp trông nhà, không
nói đến việc ung dung thoải mái, sau này khi luận công, cô cũng sẽ góp không
ít."
"Thật ra thì tôi không suy nghĩ nhiều như vậy." Phu nhân Molly giải thích: "Chỉ
là cảm thấy lão gia Dis Inmerais đã nằm xuống, thiếu gia rời nhà đi tới Wein
chắc chắn sẽ không yên tâm chuyện nhà cửa, cho nên tôi định ở lại."
"Ừ." Hoven tiên sinh gật đầu một cái: "Cô rất thiết thực. Còn cậu ta..."
Hoven tiên sinh chỉ sang Alfred.
"Về phần cậu ta thì có nhiều cách hơn."
"Ông nói đúng, tôi đối với tương lai của thiếu gia thì tha hồ suy nghĩ, cho nên
tôi muốn ngày ngày được ở bên cạnh thiếu gia cùng đi du ngoạn."
Trong nghĩa trang Oak Hill, tận mắt Alfred đã thấy sự đáng sợ của Dis
Inmerairs;
Nhưng đồng thời anh ta cũng được chứng kiến sức mạnh "tri thức" của Hoven
tiên sinh.
Mặc dù một giờ trước vừa từ mộ bò ra ngoài, mà chỉ trong mười lăm phút, ông
ta đã chuẩn bị xong một trận pháp phong ấn tà thần.
"Tôi đã đưa cho Karen một bộ trận pháp cơ bản, cậu cũng có thể theo đó học
hỏi một chút, cậu có con mắt ma mị nên học hỏi hay ghi nhớ hẳn sẽ rất nhanh.
Thứ tài năng thiên phú này không phải để cậu đi khoe khoang, nếu tài năng
không đi đúng con đường để bản thân không ngừng tiến bộ thì thật là lãng phí."
"Vâng, những lời ngài nói tôi đều nhớ, tôi sẽ cố gắng trau dồi năng lực bản thân
để có thể trợ giúp nhiều việc hơn cho thiếu gia."
"Ừ."
💬 Bình luận chương