"Tôi hiểu."
"Vì vậy, thưa thiếu gia Karen thân mến, cậu phải nhanh lên. Chúng ta phải hoàn
thành giai đoạn cơ bản trước đó càng nhanh càng tốt, để cậu có thể được thăng
cấp thẩm phán càng sớm càng tốt."
"Giáo hội Kỷ Luật dễ lừa gạt như vậy ư?" Karen hỏi, "Ý tôi là cái thân phận
giả."
"Cậu nghĩ tất cả thẩm phán cũng sẽ nghiêm túc phụ trách như Dis sao? Cậu
nghĩ tất cả mọi người bên trong giáo hội Kỷ Luật đều công bằng liêm chính?
Người chấp trưởng giáo hội, sẽ là người đầu tiên rỉ sét.
Yên tâm, mọi thứ không khó khăn như cậu nghĩ đâu.
Điều quan trọng nhất, chắc hẳn Dis đã đưa ra lời cảnh báo trước khi ông ta rơi
vào giấc ngủ say. Ta tin tưởng giáo hội Kỷ Luật bên kia Thụy Lam cho dù là
nhìn chằm chằm đường số 13 phố Mink cũng không dám, nhiều nhất 1 tháng
chỉ dám giả vờ đi ngang qua liếc nhìn.
Còn về việc thí nghiệm?" Alfred hỏi.
"Tôi cũng không biết."
Berger tò mò đi theo hai người, làm thí nghiệm, ở đây?
Ban đầu Karen muốn cố gắng đánh thức Bá tước Recar, bởi vì hắn đã để lại ấn
tượng quá sâu sắc. Nhất là hôm nay, khi sứ thần của nữ hoàng đến, bày tỏ sự
quan tâm của hoàng tử Henry đối với Eunice.
Vậy mình có nên đánh thức một vị đầu lĩnh hải tặc từng coi nữ hoàng Gloria là
tình nhân dậy xem như "quà đáp lễ"?
"Berger, vị Thủy tổ kia cũng được chôn cất ở chỗ này sao?" Karen hỏi.
"Đúng vậy, thiếu gia, khi Alfred yêu cầu tôi điều tra chi tiết về việc chôn cất
trong nghĩa trang, tôi đã biết thêm nhiều điều mới về bia mộ tổ tiên các đời nhà
Ellen ở chỗ này.
Vị trí của Thủy tổ là đây."
Berger chỉ vào phiến đá đen ở khu vực trung tâm của nghĩa trang.
"Cái này?" Karen cúi xuống trước viên đá.
Đá rất ngắn, trải qua sương gió còn có vẻ hơi tròn trịa, nếu đặt ở khu vực công
cộng, đoán chừng sẽ được du khách dùng làm băng ghế nghỉ ngơi.
Mà bia mộ của bá tước Recar thì ở bên cạnh, hình dạng có chút khoa trương,
hoàn toàn hạ thấp bia mộ của Thủy tổ.
Vì bá tước Recar này, ương ngạnh đến mức không thèm để ý đến tôn ti trật tự.
Karen ngẩng đầu, nhìn thoáng qua sắc trời, rồi tập trung nhìn vào lâu đài phía
xa, sau đó liếc mắt ra hiệu với Alfred.
Alfred hiểu ý, hai mắt đồng thời phiếm hồng, anh lấy ra một xấp bài poker ném
ra ngoài.
Ngài Hoven đã đưa cho Karen rất nhiều sách, có một quyển trong số đó là một
loạt các cấm thuật, còn có một phần lớn toàn các trận pháp cơ bản của giáo hội.
Karen vẫn chưa được tịnh hoá nên chỉ có thể nhìn mà không thể học cách sử
dụng. Từ lúc bắt đầu lên đường, Alfred đã thật sự nghiêm túc học nó.
Anh ấy khác Pall ở chỗ không có gánh nặng gia đình hay bất cứ mối bận tâm
nào, đơn thuần chỉ muốn tranh vẽ trên tường.
Vì vậy, mục tiêu rõ ràng, và tính chủ quan trong học tập cũng mạnh mẽ
💬 Bình luận chương