Lục Tề như vậy khiến cho Lục Sâm thấy rất quen thuộc, đó chính là Lục Tề thời niên thiếu khiến cho người gặp người chê, chó gặp chó ghét, mà anh ta lúc đó đang ở nước ngoài, tuy không biết rõ Lục Tề đã làm những chuyện ác gì, nhưng thỉnh thoảng có nghe sơ qua.
Từ nhỏ anh ta đã ghét bỏ đứa em trai trên danh nghĩa này, bây giờ cũng không ngoại lệ.
Sau khi Lục Tề bị điên, Lục Sâm chỉ đưa cậu ta vào bệnh viện, rồi không làm gì nữa, chỉ cho người điều trị mà thôi.
Lục Sâm xoa xoa đuôi mày, sự nhẫn nại cuối cùng cũng gần như sắp hao hết, anh ta nói với bác sĩ bên kia: "Cố hết sức chữa trị."
Nói xong, anh ta cúp máy, nhìn sang trợ lý rồi hỏi: "Đã đi điều tra chưa?"
Sau khi bị điên, Lục Tề toàn nói những thứ bậy bạ, cho dù là người có thần kinh sắt thép thì cũng phát giác có điều không ổn, thế là Lục Sâm liền cho trợ lý đi điều tra.
Trợ lý gật đầu, đưa một phần văn kiện cho Lục Sâm: "Đều ở trong đây."
Lục Sâm lúc này đang ngồi trên xe, chiếc xe lái thẳng đến công ty, anh ta mở văn kiện trên tay ra, sau khi xem đến một chỗ nào đó thì liền dừng lại, im lặng hồi lâu.
-
Kì Thời đã trở về Công Viên Giải Trí.
Khi cậu lần nữa quay về Cửa Hàng Kẹo Ngọt thì bên ngoài cửa tiệm đã đóng một lớp bụi, Kì Thời bèn dọn dẹp sạch sẽ từ trong ra ngoài một phen, cậu còn phát hiện những loại kẹo bán lẻ để trên kệ ở ngoài đều đã biến mất.
Thậm chí kể cả kẹo trái cây đã được đóng gói mà Kì Thời mang theo một ít lần trước cũng bị lấy mất, còn những loại khác thì đều y nguyên.
Dường như Cửa Hàng Kẹo Ngọt đã gặp phải kẻ trộm, nhưng tên trộm này không được thông minh cho lắm, chỉ lấy trộm vài loại kẹo bán lẻ mà thôi.
Cửa tiệm vừa được dọn dẹp xong thì đã có khách ghé vào, lúc trước Kì Thời còn có ý định thuê nhân viên trông coi cửa tiệm, nhưng bây giờ cậu đã nghĩ lại, Công Viên Giải Trí quá đặc thù, cậu sợ sẽ khiến cho người vô tội bị liên lụy, gặp phải nguy hiểm, nên cậu đã thôi ý định đó.
Điều may mắn ở đây chính là việc buôn bán của Cửa Hàng Kẹo Ngọt cũng không bận rộn lắm.
Thời gian một buổi sáng rất nhanh đã qua đi, mới đó mà đã đến giờ cơm trưa, Kì Thời đóng cửa, vừa định ra ngoài Công Viên Giải Trí tìm đồ ăn, thì thấy có một con chim anh vũ với màu lông sặc sỡ đậu trên cành cây bên ngoài cửa tiệm, vừa trông thấy Kì Thời thì nó liền nhảy nhót trên cành: "Cậu trai xinh đẹp! Cậu trai xinh đẹp!"
Mỗi lần gặp Kì Thời, anh vũ đều sẽ nói một câu như vậy, nhưng điều này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tâm trạng vui vẻ của nó.
Trông thấy anh vũ, Kì Thời đi qua đó, sờ sờ cái đầu nhỏ của nó, rồi hỏi: "Chủ nhân của mày đâu?"
Chủ nhân của anh vũ chính là chú hề.
Anh vũ cọ cọ lên tay Kì Thời, tròng mắt nó xoay chuyển, còn chưa kịp nói chuyện thì một trận tiếng bước chân đã vang lên, nhắc Tào Tháo Tào Tháo tới, không biết chú hề đã đi đến đây từ lúc nào, anh kịp lúc ngăn người lại.
Chú hề đến đây vào lúc này thì chắc chắn là để gọi Kì Thời cùng đi ăn cơm, Kì Thời không tránh khỏi được, nên chỉ đành cùng chú hề trở về căn nhà kia.
Toàn bộ đồ đạc trong căn phòng vẫn nguyên vẹn như trước khi Kì Thời rời đi, bên cạnh cửa sổ vẫn đặt chiếc ghế mà cậu hay ngồi, trên tủ thì có mấy quyển sách mà cậu thích xem.
Không có chút biến hóa nào.
Kì Thời ngồi trước cái bàn mới được thêm vào trong căn phòng, nhìn chú hề lấy thức ăn ra khỏi hộp giữ ấm, món ăn vẫn là món mà cậu thích, là món riêng do nhà bếp nào đó nấu, ăn rất ngon, nhưng hôm nay lại có chút khác lạ, cụ thể khác ở điểm nào thì Kì Thời nói không ra.
Chú hề không cần ăn cơm, anh đặt thức ăn trước mặt Kì Thời, khi thấy Kì Thời gắp một đũa rau xanh lên ăn, thì chú hề hằng ngày vẫn luôn ít lời bỗng hỏi: "... Mùi vị thế nào?"
Thật ra món rau này khá mặn, rất dễ dàng đoán ra được đây không phải là tay nghề của một đầu bếp lão luyện.
★★Lão luyện: Được rèn luyện từ lâu nên thông thạo, am hiểu.
Kì Thời cắn đũa nhìn chú hề, không biết cậu đã nghĩ đến gì mà không nói thật, ngược lại còn gật đầu khen ngợi: "Ăn ngon lắm."
Biểu tình của chú hề không có gì thay đổi, vẫn yên tĩnh như cũ ngồi cạnh Kì Thời, nhưng cậu lại vô thức nhận ra được, tâm trạng lúc này của chú hề đã tốt hơn rất nhiều.
💬 Bình luận chương