"Vậy thì ngài Hứa, chú hề tiên sinh, anh có nguyện vọng nào không?"
Có nguyện vọng nào không à?
Khi chú hề còn là Hứa Dĩ, anh hy vọng mình sẽ không bị nhà họ Hứa nhận nuôi, nếu như vậy thì có lẽ mọi chuyện sau đó đều sẽ không xảy ra, khi chân phải bị thương dẫn đến tàn tật không thể chữa khỏi, thì anh hy vọng hòn đá rơi xuống kia sẽ mạnh mẽ đập vào đầu Lục Tề.
Khi chú hề chỉ là chú hề, anh nhìn Kì Thời trước mặt, anh chẳng còn mong muốn gì nữa.
Chú hề cúi đầu, toàn bộ vỏ ngoài cứng ngắc và lạnh lùng đều tan biến trước mắt Kì Thời, anh như chú chó ướt mưa tìm được chốn về, chú hề nói ra lời thỉnh cầu với người trước mặt: "... Xin hãy đưa tôi trở về nhà..."
Đây là nguyện vọng của chú hề.
"..."
"Được."
Nhân loại đồng ý với lời thỉnh cầu của quái vật, và thực hiện nguyện vọng của anh.
【Tít, giá trị hận thù của NPC chú hề -20, giá trị hận thù hiện tại: 20】
Toa xe của chú hề dừng ở nơi cao nhất, bên dưới vòng đu quay, máu tươi ngập tràn, đêm cuồng hoan không biết đã bắt đầu từ lúc nào.
Lũ quái vật gầm rú kêu gào, người chơi toàn thân đẫm máu cắn răng tránh né từng đợt công kích, người thành công sẽ có được cơ hội hội trùng sinh, kẻ thất bại thì hồn phi phách tán, bọn họ đang cược, dùng chính tính mạng của bản thân mình để hoàn tất ván bài này.
Sự náo loạn bên dưới không hề ảnh hưởng gì đến phần trên của vòng đu quay, thời gian thoi đưa, đêm khuya ập đến, đồng hồ đếm ngược đến bình minh cũng bắt đầu lên tiếng.
【Giao diện trò chơi đang tiến hành đếm ngược ‐ ‐】
【5】
【4】
【3】
【2】 【1】
【Tít tít tít, vị diện trò chơi kết thúc, giá trị ổn định của giao diện trò chơi: 80】
【Hệ thông phán định: Xuất sắc】
【Hiện đang chỉnh sửa tiến độ cốt truyện của tổ công lược: 90%】
【Tít, giá trị hận thù của NPC chú hề: 20】
【Giải trừ cảnh báo đỏ, phán định mức độ nguy hiểm của giao diện trước mắt: Có thể thông hành】
【Tít, quản gia tạm thời 001 của bạn đã offline, 017 hiện đang trực tuyến, 017 đang kết nối!】
【Tít, hệ thống 017 kết nối thành công】
Khi 017 lần nữa trở về bên cạnh Kì Thời thì một loạt tiếng nhắc nhở của hệ thống vang lên liên hồi, nhưng Kì Thời đã không còn tinh thần để mà chú ý đến những sự việc khác nữa rồi, cậu bị chú hề ôm chặt lấy, thân hình của anh rất cao to nên hoàn toàn dễ dàng bao trùm lấy cậu.
Chú chó nhỏ vừa tìm được chốn về đã gấp không đợi nổi mà muốn thân mật với chủ nhân của mình.
Cơ thể của chú hề rất lạnh, bờ môi cũng lạnh lẽo, nhưng Kì Thời lại hoảng hốt nhận ra, môi này, mặt này, cần cổ này, chỗ nào cũng nóng rực cả, nóng đến nổi thần trí của cậu cũng dần trở nên mất tỉnh táo.
Chú hề ngốc nghếch, vụng về, không biết cách thân mật, chỉ biết mổ chóc chóc lên môi Kì Thời, nhưng càng không biết biểu lộ sự thân mật thì càng quyến rũ khiến toàn thân người ta nóng rực.
Có lẽ là do không gian bên trong vòng đu quay quá eo hẹp, cửa sổ bít kín không thể thông khí, nên lưng của Kì Thời đã toát ra chút mồ hôi, khuôn mặt cũng dần ửng đỏ, cậu đẩy cái đầu lớn trước mặt ra, muốn tách khỏi những nụ hôn rời rạc, dinh dính kia, nhưng chẳng ngờ, chú hề đang ngoan ngoãn lại bắt lấy tay cậu, càng thêm siết chặt vòng ôm, đôi môi họ chạm vào nhau ngay lúc đó, chiếc lưỡi nhỏ hơi thò ra từ cánh môi đang hé mở, hôn nhẹ lên môi chú hề.
Răng môi kề cận, đầu lưỡi quấn quýt, cuối cùng, chú hề cũng đã được khai sáng vào những thời khắc đụng chạm.
★★Ei gu, tự nhiên thấy mình cũng có tài năng trong việc dịch mấy cảnh này.
💬 Bình luận chương