90 là một con số rất cao và nguy hiểm, điều này ngụ ý rằng nếu Kì Thời sơ ý chọc giận giao nhân thì sẽ bị nó xé xác ngay.
Bởi vì giao nhân rất căm hận con người.
Mà 10 điểm giá trị ngờ nghệch còn sót lại này cũng tựa như một bước vào nhân gian, một bước xuống địa ngục mà thôi, bên trong những dữ liệu mà hệ thống 17 hiển thị có nói, giao nhân với giá trị hận thù đong đầy đã nguyền rủa loài người, rồi ôm cái đuôi bị thương chìm vào lòng biển cả say ngủ, cho đến giờ vẫn chưa từng tỉnh lại.
Thị vệ trưởng truyền lệnh xuống, Kì Thời nhìn mặt biển yên ả không gợn sóng, chìm vào trầm tư.
Hải âu bay lượn, bóng chiều tà treo bên đường chân trời, ngay cả đại dương màu xanh lam cũng nhiễm phải ánh sáng của mặt trời, biến thành một màu vàng kim, mặt biển nhẹ nhàng hôn lấy nền trời hoàng hôn như đang gửi gắm những lời tâm tình thân mật nhất.
Bọn họ cần phải nhanh chóng đến được nơi cập bến để neo thuyền lại trước khi đêm đến, bởi vì tàu thuyền sẽ rất dễ bị mất phương hướng trong bóng tối, nếu như đâm phải bãi đá ngầm lớn, tình hình nghiêm trọng thì sẽ dẫn đến lật thuyền, những con người có mặt trên đó cũng sẽ chết đuối trong lòng đại dương này.
Hơn nữa, khi đêm đến, các loài động vật ăn thịt cũng sẽ ra ngoài để tìm kiếm thức ăn.
Chỉ có điều, bọn họ còn chưa kịp đến được nơi cập bến của hải vực gần nhất, thì đã gặp phải một anh bạn lớn ngang tài ngang sức.
Trên tàu nọ có treo một lá cờ lớn màu đen, rất hiển nhiên đây chính là tàu của một quốc gia khác, bên cạnh tàu lớn có rất nhiều du thuyền tuần tra, những con tàu du lịch màu đen khởi hành về phía sâu thẳm của đại dương, chớp mắt liền không thấy bóng dáng.
Hải vực rộng lớn, đủ để gặp gỡ những con tàu đang truy tìm vật trong biển, dù sao thì việc tàn sát nhân ngư và giao nhân cũng không phải chỉ là hứng thú của một quốc gia.
Sắc trời dần tối theo những con thuyền đang dần xa, con tàu của Kì Thời không đi tiếp nữa mà dừng lại trên mặt biển, lặng thinh không chuyển động.
Đêm hôm nay, rốt cuộc bọn họ cũng phải neo lại trên mặt biển này.
Kì Thời đứng ngoài nhà thuyền đón từng cơn gió biển mát lạnh, ngắm nhìn ánh đèn sáng rực của những con tàu ngoài xa, không hiểu tại sao cậu cứ thấy trong lòng không yên, giống là có chuyện gì đó không hay sắp xảy ra vậy.
Trên trời không có bụi bặm ô nhiễm, cũng chẳng có mây che lấp, những vì tinh tú thắp sáng nền trời, mặt trăng tròn vành ngả bóng lên mặt biển, phát ra ánh sáng trắng bạc, rồi lại lăn tăn vui đùa theo cơn sóng nhẹ.
Buổi đêm tĩnh mịch im lìm, thị vệ trưởng Pesci lấy ra một chiếc áo khoác sạch sẽ tinh tươm khoác lên cho Kì Thời, ánh mắt khó tránh khỏi lo âu: "Vương tử điện hạ, gió đêm lạnh lắm, xin ngài hãy chú ý đến sức khỏe hơn."
Chiếc áo khoác đó là áo khoác của Kì Thời, thị vệ trưởng vẫn chưa to gan đến mức lấy áo của mình khoác lên vai vương tử điện hạ, đó là tội đại bất kính.
Áo khoác đã che đi cơn lạnh của gió biển, thời gian đã không còn sớm nữa, nhưng Kì Thời vẫn chưa có ý định vào trong nghỉ ngơi, hết cách, thân là thị vệ trưởng, gã cần phải bảo đảm cho sự an toàn của vương tử điện hạ, Pesci túc trực bên cạnh Kì Thời, trông như có thể nhận lệnh bất cứ lúc nào.
Trên mặt biển đen ngòm, từng cơn sóng vỗ từng đợt từng đợt vào thân tàu, ở nơi không xa phát ra tiếng kêu 'ong ong' của những con thuyền nhỏ đang khởi động máy móc, một chiếc thuyền nhỏ chỉ chứa được hai người băng qua con tàu của Kì Thời, rồi chạy về phía con tàu đen kia.
Trong không khí ngoại trừ mùi mặn của biển ra thì còn có cả mùi máu tanh, chúng lan tỏa giữa không trung, rất lâu sau mới tiêu tan.
Mùi này truyền đến từ con thuyền vừa nãy, không biết có phải biển cả đã khiến cho Kì Thời nhận biết sai lệch hay không, mà cậu cứ cảm thấy trong mùi máu tanh đó còn có một mùi cá tanh đuổi mãi không đi.
Nhưng gió đêm rất mạnh, cho dù mùi có nồng cỡ nào thì cũng sẽ bị gió cuốn trôi hết.
Sau khi con thuyền đó vượt qua thì lòng Kì Thời lại càng thêm bất an, cậu nhìn sang thị vệ trưởng, hỏi: "Tàu có thể khởi hành trên mặt biển vào ban đêm không? Chú ý đá ngầm xung quanh một chút, di chuyển cách xa con thuyền kia một quãng."
"Ta cứ cảm thấy có điều gì đó không ổn."
Mặt biển quá tĩnh lặng rồi, chuyện trái lẽ thường ắt có khuất tất.
★★Ý là chuyện quá khác thường thì có nguyên gì gì đó ko lành hoặc có gì đó ko ổn, xấu.
Thị vệ trưởng cân nhắc các ưu nhược điểm rồi gật đầu: "Có thể, tôi đi căn dặn thuyền phó một chút."
Sau khi Pesci rời khỏi thì chỉ còn lại một mình Kì Thời, con tàu rộng lớn có sắp xếp binh lính đi tuần, khi nhìn thấy vương tử điện hạ đứng một mình thì nội tâm bọn họ liền kích động, muốn đi lên bắt chuyện, nhưng không hiểu sao lời lại kẹt trong cuống họng, chẳng thể thốt ra câu nào cả.
Con tàu đèn đuốc sáng rực, Kì Thời nhìn sang chiếc thuyền to đối diện, sau khi con thuyền nhỏ kia đến được nơi đó thì đã yên tĩnh được một quãng thời gian, sau một lúc, có những tiếng hú hú kinh ngạc nho nhỏ vang lên, con thuyền đó phát ra những tiếng động lúc to lúc nhỏ, có tiếng chân bước trên sàn gỗ, có những hơi thở nặng nhọc và sự hưng phấn được kìm nén.
Bọn họ dường như đã bắt được thứ gì đó, cho nên đặc biệt vui mừng.
💬 Bình luận chương