Vậy mà lại tự mình đi trước thanh toán hóa đơn.
Thư ký nói: "Lục tổng, có cần tôi liên hệ với Kì tiên sinh không?"
Lục Sâm nghĩ đến thanh niên mang theo nụ cười ôn hòa nhưng toàn thân lại toát ra bầu không khí xa cách, anh ta nhìn ra mặt sông đang lăn tăn gợn sóng vì gió thổi qua, đứng dậy đi ra ngoài: "Không cần đâu."
Thư ký đi theo bên cạnh báo cáo lịch trình tiếp theo, khi nói đến một mục nào đó thì hơi dừng lại: "Lục tổng, người bên phía lão trạch muốn ngài tối nay 9 giờ đến đó một chuyến."
*lão trạch là ngôi nhà cũ đã từng sinh sống qua một thời gian
Lục Sâm: "Được, cuộc họp lúc 7 giờ chuyển sang trưa ngày mai."
Thư ký lại hỏi: "Vậy có cần tiếp tục sắp xếp xem mắt với những ứng viên khác trên danh sách không?"
Lục Sâm dừng lại, anh ta nhìn về nhà hàng phía sau lưng, không biết đang nghĩ gì mà nói với thư ký: "Tạm thời không cần."
Thư ký không hỏi lý do, là một thư ký đạt tiêu chuẩn, anh ta chỉ biết làm tốt công việc, gỡ rối khó khăn cho ông chủ.
Không cần thiết phải quá tò mò và có nhiều câu hỏi trong lòng.
Thư ký theo sau lưng Lục Sâm, đi theo ông chủ bước lên xe, còn chưa kịp ngồi lên ghế phố lái thì đã bị nhét thứ gì đó vào tay.
Là đồ ngọt đã được nhà hàng đóng gói.
Thư ký:????
Ông chủ đưa đồ ngọt cho anh ta làm cái gì?
Bởi vì phải xem mắt mà làm lỡ hết thời gian một buổi trưa, đợi đến khi Kì Thời đến Công Viên Giải Trí, bước đến trước cửa hàng Kẹo Ngọt thì đã là buổi chiều.
Vốn nghĩ lượng khách hôm nay sẽ còn ít hơn cả ngày khai trương hôm qua, nhưng khi Kì Thời đẩy cửa đi vào, treo tấm biển nhỏ có trạng thái "Mở Cửa" lên, thì khách khứa lại lần lượt kéo đến, đông nghịt cả cửa hàng.
Dòng người ồn ào huyên náo, tiếng các thiết bị bên trong Công Viêi Giải Trí vang kên, khách hàng hôm nay nhiều đến mức không thể tin được.
Kì Thời đang luôn tay luôn chân bận rộn trong cửa hàng nhìn ra ngoài một cái, quả nhiên, lượng khách hàng bên ngoài cũng đông đúc như bên trong tiệm vậy.
Lúc này vừa hay có một người khách bước đến thanh toán, Kì Thời bận rộn thu tiền và đóng gói kẹo nên thu hồi tầm mắt.
Nhưng cũng bởi vì vậy mà Kì Thời không nhận ra, lúc cậu di dời tầm mắt cúi đầu xuống, thì những khách hàng trong và ngoài tiệm đều đồng loạt ngẩng đầu lên, nhìn về người thanh niên trong cửa tiệm.
Đôi mắt của họ vô hồn, nếu nhìn kỹ có thể thấy tay chân họ cứng đơ, khuôn mặt như bị xé ra, khóe miệng bị rách, sắc mặt tái nhợt.
Những bóng đen rì rầm, vặn vẹo, vọng tưởng xâm chiếm con mồi vẫn chưa bị chú hề đóng dấu.
[Thơm quá thơm quá thơm quá thơm quá thơm quá thơm quá thơm quá thơm quá thơm quá thơm quá...]
[Ăn cậu ta!]
[Nhân lúc con quái vật kia không có ở đây.]
[Ăn cậu ta!!]
-
KHÔNG KY! KHÔNG KY! KHÔNG KY
BẢN DỊCH PHI THƯƠNG MẠI VÀ CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, KHÔNG REUP, CHUYỂN VER,
Couple chúng ta ở đây là Chú hề âm lãnh quỷ dị x ông chủ cửa hàng kẹo. Chớ hông có tổng tài mary sue nào ở đây đâu:)))))), mỗi nhân vật xuất hiện đều có lý do hoặc thúc đẩy tình tiết. Vậy hoyyy.
Trong tất cả truyện Nhi edit Nhi sẽ cố gắng thuần việt hết mức có thể, chỉ khi từ Hán Việt hay hơn và hợp ngữ cảnh hơn hoặc là thành ngữ tục ngữ thì Nhi sẽ giữ nguyên. Mãi keo.
💬 Bình luận chương