Phát giác ra khí tức của đồng loại, giao nhân nhỏ gặm đuôi cá quay sang nhe nanh, phát ra âm thanh bảo vệ thức ăn, nhưng sau khi nhìn thấy sự tồn tại đằng sau thì nó liền ngoan ngoãn rụt đầu lại, không nhúc nhích nữa.
Sesser lạnh mặt nhấc giao nhân nhỏ lên, kéo nó bơi vào nơi sâu thẳm của đại dương, đợi đến khi đã đến được lãnh địa của giao nhân thì bé giao nhân mới bị thô lỗ quăng xuống, lăn lông lốc mấy vòng dưới đất.
Giao nhân nhỏ không để ý đến điều này, thậm chí nó còn quẩy đuôi đuổi theo Sesser, nó luyến tiếc nhả cái đuôi cá ngon lành ra, dùng hai tay dâng cho sự tồn tại lớn mạnh đó.
Đây là Vương đã từng cứu vớt sinh mạng của nó, giao nhân nhỏ đồng ý chia sẻ thức ăn.
Nhưng Sesser lại chẳng có hứng thú gì với đuôi cá dính đầy nước bọt của giao nhân nhỏ, nó cúi đầu nhìn đôi mắt ngấn nước của bé giao nhân, hiếm khi lên tiếng nói một câu:
[Đừng lên bờ.]
Vua Giao Nhân trước nay đều cạn lời ít nói, chịu mở miệng nhắc nhở đã là quý lắm rồi, nhưng mà giao nhân nhỏ lại không chịu nghe khuyên bảo, còn hưng phấn nói về cảm nhận lên bờ lần này: [Tôi không có đi nơi khác, chỉ đi thăm nhân loại kia xem sao.]
[Tôi đã dùng viên ngọc trai to nhất của mình để đổi lấy cá nướng của người đó.]
[Cá nướng ngon ngon, nhân loại cũng thơm thơm, người đó đã cứu tôi, sẽ không hại tôi.]
Bé nhân ngư thành thật nói, Sesser đi phía trước nghe thấy câu cuối cùng bỗng dừng lại, nó xoay người nhìn vào khuôn mặt ngây ngô của giao nhân nhỏ.
Khi chạm phải đôi mắt đen âm trầm đó, giao nhân nhỏ sợ hãi lùi về sau.
[... Tùy ngươi.]
Vua Giao Nhân to lớn chỉ liếc mắt nhìn bé giao nhân một cái, sau khi để lại một câu thì biến mất.
Giao nhân nhỏ ngơ ngác nhìn bóng lưng rời đi của Sesser, đáy biển lại trở nên yên tĩnh.
Đêm tối ập đến, tinh tú bủa vây khắp nền trời, mặt trăng trắng nõn soi sáng mặt biển, từng đợt sóng cuốn ánh trăng lăn tăn dạo bước.
Chàng trai trong nhà gỗ đã chìm vào giấc ngủ sâu, mái tóc vàng kim buông xõa, tản ra trên gối, uốn lượn thành dải ngân hà lấp lánh ánh vàng nhạt.
Ánh trăng lặng lẽ chiếu vào trong nhà, mùi vị mằn mặn của biển ngập tràn cả căn nhà, Sesser đứng dưới ánh trăng, cứ yên lặng như vậy mà nhìn Kì Thời.
Nó chậm rãi tiến đến gần, móng vuốt sắc nhọn lướt qua gò má và chiếc cổ mỏng manh của cậu thanh niên, rồi dừng lại ở chỗ trái tim.
"Thình thịch thình thịch."
Không giống như lồng ngực trống rỗng của nó, nơi này của nhân loại có trái tim tràn đầy nhựa sống đang đập, mùi hương cây cỏ (thảo mộc) trên người chàng trai hòa quyện vào khí tức của biển khơi.
Không dính lấy một tia máu tanh nào, đây là loại khí tức sạch sẽ nhất mà Sesser từng thấy qua.
💬 Bình luận chương