Bên trong cơ thể truyền đến âm thanh của chú hề, nó không thể không dừng lại hành động dính người của mình, rồi lại tiếp tục đi về phía người đàn ông kia.
Vị du khách nam đó thấy người bóng bay đi về phía mình, liền bóp bóp 'cánh tay' của nó, thấy không thể bóp bể được, anh ta cảm thấy vô vị khịt mũi, rồi buông tay ra.
Hành động của người đàn ông không gây ra bất cứ ảnh hưởng nào đối với người bóng bay, nhiêu đó sức lực cũng không thể bóp bể cánh tay của nó, người bóng bay vươn đôi tay, kéo lấy ống quần của nam du khách, lực kéo mạnh đến nỗi làm anh ta loạng choạng tiến về phía trước.
Đối phương tức giận lên tiếng mắng chửi: "Cái thứ gì đây, làm gì đó, làm gì đó!"
Lúc này toàn bộ người xung quanh anh ta đều xoay người lại, từng cặp mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào nam du khách, lặp đi lặp lại từng câu nói: "Biểu diễn, biểu diễn, biểu diễn."
Nam du khách: "Biểu diễn cái gì, tao không làm, tránh ra hết cho tao!"
Thoát không khỏi người bóng bay bé nhỏ, người đàn ông bắt đầu trở nên căng thẳng, tiếng tim đập thình thịch vang lên như sấm, anh ta đem ánh mắt đặt lên những người vây xung quanh mình, vậy mà lại không có ai giúp đỡ kéo anh ta ra ngoài, hết cách, người đàn ông nhìn lên phía chú hề trên sân khấu.
Đây là trò mà chú hề gây ra, anh ta chắc chắn có cách để làm người bóng bay kỳ lạ này buông tay.
Khóe mắt liếc thấy dáng đi một nông một sâu của chú hề, anh ta chau mày, trong lòng vụt qua một tia bất an, nam du khách miệng nhanh hơn não mà nói ra suy nghĩ trong lòng: "Ê tên què kia, mau làm nó ngừng lại đi!"
Vừa dứt lời, những tiếng tạp âm huyên náo bên trong lều biểu diễn đều lắng xuống, những du khách với khuôn mặt không cảm xúc luôn mỉm cười đồng loạt quay người lại, những cái đầu người chi chít thò ra, những đôi mắt đen trắng phân rõ nhìn chòng chọc vào người đàn ông.
Động tác của người bóng bay ngưng lại.
Nó dùng gương mặt không có ngũ quan của mình nhìn về phía người đàn ông kia.
Trong mắt người nọ, những du khách trước mắt đều dần dần biến thành lũ quái vật không có da mặt.
"Xoẹt xoẹt, xoẹt xoẹt."
Tiếng dòng điện vang lên, ánh đèn trên đỉnh đầu lúc mờ lúc tỏ, mà trong đợt vụt sáng sau cùng thì cũng đã triệt để cháy hỏng.
Bốn bề đen kịt, cả lều biểu diễn phút chốc chìm vào bóng tối.
Bên trong bóng tối u ám vô bờ vô bến, một loại cảm giác dính nhớp và lạnh lẽo quấn quanh chân nam du khách, anh ta vùng vẫy, kinh sợ trợn mắt nhìn người bóng bay nho nhỏ lúc nãy phồng lên rồi biến lớn, chỗ nối nhau giữa hai quả bóng mở ra thành cái miệng máu lớn.
Anh ta trơ mắt nhìn cái đầu của mình bị người bóng bay ngoạm xuống, còn bản thân thì lại không kịp phát ra bất cứ âm thanh nào.
Lều biển diễn đột ngột mất điện khiến Kì Thời cũng bị rơi vào màn đêm tăm tối. Điện thoại của cậu nằm trong túi bên tay phải, có thể dùng đèn pin điện thoại để chiếu sáng, nhưng ngay cả sức lực để lấy điện thoại ra cậu cũng không làm được.
Trong bóng tối giơ tay không thấy được năm ngón này, nhưng Kì Thời vẫn có thể cảm nhận được rõ rệt xung quanh cậu đang có rất nhiều người.
Rất nhiều rất nhiều, tất thảy đều chật kín "người".
Chúng nó bao vây lấy Kì Thời, ở nơi không lọt nổi một tia sáng nào này, chúng không cần che giấu đi ánh nhìn cháy bỏng và nhớp nháp nữa.
Nhân loại, nhân loại, nhân loại, nhân loại, nhân loại, căm ghét nhân loại, căm ghét nhân loại, ghét nhân loại,...
Ăn cậu ta, ăn cậu ta, ăn cậu ta, ăn cậu ta, ăn cậu ta, ăn cậu ta, ăn cậu ta, ăn cậu taaaaa,...!!!
Dòng người bao vây không ngừng thu nhỏ lại, trong tình huống không nhìn thấy gì này, bên tai Kì Thời truyền đến âm thanh thanh của hệ thống: 【Ký chủ, mau rời khỏi nơi này!】
💬 Bình luận chương