An Sơn Lam lại đắp một người tuyết ở phía đối diện con sông nhỏ, vẫn là một mình y đắp, cắm 2 cành cây nhặt được ở 2 bên, sau đó quàng chiếc khăn mang từ nhà đến dưới đầu người tuyết.
Là khăn quàng của Kỷ Tư Du.
Kỳ mẫn cảm của y kéo dài 4 ngày, Kỷ Tư Du đã ở bên y 4 ngày.
Cơn sốt cao của kỳ mẫn cảm khác với sốt thường, y không thể giữ được sự tỉnh táo và lý trí, nhưng y biết y đã Kỷ Tư Du rời đi.
Nhưng Kỷ Tư Du đang khóc.
Nước mắt biến thành những bông tuyết nhẹ nhàng rơi ngoài cửa sổ, tan chảy trong lòng y, y không phân biệt được Kỷ Tư Du là khó chịu nhiều hơn hay là đau lòng nhiều hơn.
“Kỷ Tư Du.” Y muốn lau nước mắt cho Omega, pheromone vẫn đang cuộn trào trong căn phòng đã lâu không bật đèn, y đưa tay về phía Kỷ Tư Du, hỏi cậu có đau lắm không.
Tuyến thể bị y cắn rách của Omega lộ ra màu sắc bị hoại tử, máu vỡ tung bên môi y, chắc chắn rất đau.
“Tôi làm cậu đau rồi.” Y rất tự trách, giống như hồi nhỏ vì đánh nhau mà liên lụy đến Kỷ Tư Du, y không muốn Omega phải chịu đựng những điều này.
Nhưng Kỷ Tư Du lại nâng tay y đặt lên bên má, nhẹ nhàng cọ xát vào vết chai ở hổ khẩu của y.
“Không đau, Tiểu Tước, sẽ nhanh khỏi thôi.”
Y nói với Kỷ Tư Du, hoa cam đắng rất thơm, Omega quấn lấy mùi hương của y mà run rẩy trong lòng y.
Thực ra không chỉ là thích pheromone của Kỷ Tư Du, mà còn thích những nụ hôn và cái ôm của Kỷ Tư Du.
Chỉ cần Kỷ Tư Du rơi một giọt nước mắt, y sẽ hôn sâu hơn một chút.
Những việc quá đáng nhất cũng chỉ có thế này.
Trong ngày tuyết rơi yên tĩnh không chút phiền nhiễu, sự đồng hành của Kỷ Tư Du đã giúp y an toàn vượt qua kỳ mẫn cảm đầu tiên.
“Đây không phải khăn quàng của honey à?”
Sophia hôm nay rảnh rỗi buồn chán, sau khi tuyết tạnh nhiệt độ lại giảm thêm mấy độ, cô quấn mình kín mít, trên cổ quàng một vòng cổ áo lông dày cộm, lúc nói chuyện miệng không ngừng phả ra hơi trắng.
“Ừm.” An Sơn Lam đeo một đôi găng tay, sợ quàng khăn quá lỏng sẽ bị gió thổi bay, cũng sợ quàng quá chặt sẽ làm sọ dừa người tuyết.
“Cậu bé đâu?” Sophia nhìn người tuyết cũng có vẻ rất hài lòng, trắng trẻo mũm mĩm tròn vo, cô hỏi An Sơn Lam: “Mấy hôm nay không thấy honey đâu, cậu bé đi đâu rồi?”
An Sơn Lam ngẩn người nhìn chiếc khăn quàng bay trong gió, một lúc lâu sau mới nói: “Bị bệnh, không khỏe.”
Sophia không khỏi lo lắng, hỏi: “Có phải bị cháu lây không?” Cô còn nhớ Kỷ Tư Du vì An Sơn Lam sốt cao không dứt mà ngay cả trạm y tế cũng không đi, chuyên tâm ở nhà chăm sóc người bệnh.
An Sơn Lam im lặng không nói, không biết là do bị gió thổi hay sao mà ho hai tiếng, Sophia sợ y lại bị bệnh, vội vàng bảo y về nhà.
“Dạ.”
Sophia không chịu được lạnh, cô luôn nói cô bây giờ không còn trẻ nữa, phải chăm sóc sức khỏe cho tốt mới được, giậm chân co vai sau đó quay người định đi, thấy An Sơn Lam vẫn không có động tĩnh gì, bèn nói: “Tước, ngày mai cháu đến nhà cô lấy bánh quy nhé, chú Giản mua sữa mới về, cô sẽ cho vào, chắc chắn rấtngon.”
An Sơn Lam ừ một tiếng trong cổ họng, nói với Sophia: “Cô còn không về nhà, lạnh chết cô bây giờ.”
Sophia tức giận phồng má định đến bắt y, bị An Sơn Lam né được, cô chỉ có thể dùng cách cho y ít bánh quy hơn để uy h**p, nhưng có lẽ cũng không có tác dụng gì.
An Sơn Lam trước khi đi tới xem lại chiếc khăn quàng của người tuyết, xác nhận chắc chắn sẽ không rơi mới định rời đi.
Tuyết trên mặt đất rất dày, y đi rất chậm, đi được mấy bước lại quay đầu nhìn về phía nhà mình, ngôi nhà nằm ở phía bên kia con sông, dựa lưng vào ngọn đồi nhỏ, hồi nhỏ y thích dẫn Kỷ Tư Du leo núi nhặt cành cây, cũng sẽ chơi trốn tìm, thỉnh thoảng gặp phải Đồng Nghiêu đáng ghét thì đánh một trận, cuối cùng đại thắng trở về nhà.
Thị lực của y cực tốt, từ xa có thể nhìn thấy lớp tuyết dày trên bệ cửa sổ nhà Kỷ Tư Du, cũng không biết Omega đang làm gì trong phòng, có lẽ là đang đọc sách, Kỷ Tư Du thích đọc sách nhất.
Y đội chiếc mũ liền với áo khoác ngắn màu xanh lam lên, sau đó vòng qua con đường nhỏ phía sau nhà trọ đến khu chợ, 2 năm trước nơi này được xây dựng lại, có thêm một vài quầy hàng buôn bán nhỏ, y mua mấy quả táo và khoai tây, dùng túi giấy da bò đựng ôm về nhà, Kỷ Tư Du nói thịt hun khói trong nhà chưa ăn hết, vậy tối nay ăn cũng được.
Trên đường về gặp Đồng Nghiêu đã mấy ngày không gặp, xem ra là từ phía trạm y tế đến, An Sơn Lam im lặng nhìn cậu ta đi qua trước mặt mình, y cũng coi như không nhìn thấy, một tay ôm túi giấy da bò đi về nhà, hố tuyết dưới chân giẫm một cái là thành một hố, Đồng Nghiêu dừng ở phía trước, quay người lại.
“Kỷ Tư Du thế nào rồi?”
Đồng Nghiêu đi một đôi bốt da ngắn màu đen, tuyết trên mặt giày lún vào những nếp nhăn trên da.
“Bị bệnh vẫn chưa khỏi à?”
An Sơn Lam không biểu cảm liếc cậu ta một cái: “Cậu quản nhiều thế?”
“Đánh cũng đã đánh, cậu còn muốn thế nào nữa?” Đồng Nghiêu không phục nói.
“Tôi không muốn thế nào cả, cậu tránh xa cậu ấy ra một chút.”
Đồng Nghiêu tức điên lên: “Tôi thấy người quản nhiều chuyện là cậu mới đúng.”
Cậu ta nói xong liền đi, xem ra là không muốn nói thêm với An Sơn Lam một câu nào nữa.
An Sơn Lam cười lạnh một tiếng, đi con đường khác về nhà.
Chưa đến 4 giờ chiều, An Sơn Lam gọt vỏ và cắt táo đã mua, giống như Kỷ Tư Du thường làm, cho vào đĩa, y tự ăn thì sẽ không phiền phức như vậy, nhưng bây giờ cũng không có cách nào, trước khi lên lầu một lần nữa thở dài một hơi, vẻ mặt u sầu.
Cửa phòng Kỷ Tư Du đóng chặt, An Sơn Lam gõ cửa bên ngoài, cửa rất nhanh được mở ra từ bên trong, Kỷ Tư Du dán người vào tấm cửa, mở to đôi mắt ẩm ướt nhìn y.
“Cho cậu.” An Sơn Lam đưa chiếc đĩa trong tay qua, mắt Kỷ Tư Du sáng lên.
“Cậu đi mua sao?”
An Sơn Lam cụp mí mắt, “Ừm.”
Kỷ Tư Du dùng hai tay nhận lấy, nhẹ giọng nói một câu: “Cảm ơn.”
“Kỷ Tư Du.” An Sơn Lam gọi cậu lại: “Tôi vào được không?”
Sau kỳ mẫn cảm, Kỷ Tư Du không cho y vào phòng nữa.
Là một mối quan hệ rất vi diệu.
Omega trông rất khó xử, cậu mặc không nhiều, xem ra là vừa mới từ trên giường xuống, miệng hơi ửng hồng, không còn sưng nữa.
“ không lại công cốc.
“Cậu không khó chịu à?” An Sơn Lam hỏi.
Kỷ Tư Du ngẩn người, vẻ mặt mờ mịt nói: “Tôi không sao.”
Nhưng An Sơn Lam hôm nay không có ý định cứ thế rời đi, Kỷ Tư Du nói Omega một mình trong phòng được, y cũng không phải kẻ ngốc, Omega bị tỏ ra tự nhiên, tiện tay cầm lấy một cuốn, “Cậu có muốn xem không? Tôi dạy cậu.”
“Không muốn, cậu kể tôi cũng không hiểu.”
“Sao lại thế?” Kỷ Tư Du nghiêng mặt, luôn có thói quen lúc nói chuyện sẽ nhìn vào biểu cảm của đối phương, ánh mắt lập tức bị vết sẹo trên cằm An Sơn Lam thu hút.
“Chỗ này bị sao vậy?” Cậu dù sao cũng lo lắng, nâng mặt An Sơn Lam lên xem kỹ, “Lại bị thương? Lúc nào?”
An Sơn Lam nhất thời không phản ứng lại được cậu đang hỏi gì, thuận theo tay cậu sờ sờ, buột miệng nói: “À, chắc là do lúc trước đánh nhau với Đồng Nghiêu gây ra.”
“Các cậu lại đánh nhau?” Kỷ Tư Du cả người đều xoay lại từ trong lòng y, vẻ mặt lo lắng hỏi.
“Chỉ là… ngày kỳ mẫn cảm thôi.”
“Tại sao lại đánh nhau?”
An Sơn Lam thản nhiên nói: “Tôi với cậu ta không phải từ nhỏ đã như vậy sao.”
Cảm xúc của Kỷ Tư Du quá nhạy cảm, có lẽ là vì ý, y có hơi hết cách.
“Kỷ Tư Du, cậu giận à?”
Y cảm thấy Kỷ Tư Du lúc hờn dỗi rất thú vị, hóa ra ý đến tôi đi mà.” An Sơn Lam thở dài thườn thượt, “Đồng Nghiêu đáng ăn đòn cậu cũng không phải không biết, hơn nữa, tôi đánh nhau với cậu ta sẽ không thua, không cần lo cho tôi.”
Y lại ôm eo Kỷ Tư Du vào lòng, chiếc ghế chỉ có bấy nhiêu, sợ người ta ngã xuống, nhưng Omega hai tay ôm sách mãi không nói lời nào, y không còn cách nào khác, vắt óc suy nghĩ ra một cách dỗ người.
“Tôi viết bản kiểm điểm cho cậu được không?”
Y lật một cuốn sổ trên bàn, tiện tay lấy thêm một cây bút máy, dùng miệng cắn nắp bút ra, trước mặt Kỷ Tư Du bắt đầu viết, nghĩ lại thấy không đúng, thứ bản kiểm điểm này y đã từng ép Đồng Nghiêu viết, y không viết thứ giống như Đồng Nghiêu, liền dùng bút máy gạch bỏ 3 chữ “bản kiểm điểm”, cuối cùng viết một bản khác cho Kỷ Tư Du.
“Cậu xem đi, đừng giận nữa.” Y dùng đầu gối nhẹ nhàng huých vào đùi Kỷ Tư Du.
Kỷ Tư Du thực ra không giận, cậu chỉ là rất lo lắng, vết sẹo trên cổ An Sơn Lam diện tích không nhỏ, từ trạng thái sắp bong ra có thể thấy vết thương rất sâu, xung quanh còn có những vết xước nhỏ, vừa nhìn đã biết là do móng tay cào, nhưng mấy hôm trước vì kỳ mẫn cảm cậu không để ý, sau này có ý đến người ta là sao, cảm thấy mình thật khó hiểu, dưới mắt là cuốn sổ An Sơn Lam đẩy qua, là những ghi chú cậu thường làm lúc đọc sách để không quên.
Khoảnh khắc nhìn rõ dòng chữ đó, tim cậu đập với một tốc độ không thể đo lường được.
Hơi nguệch ngoạc, nhưng vô cùng rõ ràng.
Điều thứ nhất trong quy tắc Alpha: Không làm Kỷ Tư Du tức giận!
[Tác giả có lời muốn nói]
Tất cả mọi người hãy cầm điện thoại thông minh lên, cho con cá Sơn Lam này ăn chút sao biển đi (làm ơn).
KY: Vibe của 2 đứa này trong sáng quá, cảm giác như đọc mấy mẩu truyện teen trên trà sữa cho tâm hồn thập kỷ nước vậy ⸜(。˃ ᵕ ˂)⸝♡
💬 Bình luận chương