Kỷ Tư Du luôn tỉnh giấc vào sáng sớm, ngủ không ngon, còn hay mơ, đứt quãng, nhưng phần lớn đều liên quan đến An Sơn Lam.
Mơ thấy lần đầu tiên gọi An Sơn Lam là em trai, là Sophia nói đùa, Tiểu Tước nhỏ hơn cậu 1 tuổi, nói cậu phải gọi người ta là em trai, bây giờ xem ra, có lẽ cũng không phải là nói đùa, mọi người đều nghĩ như vậy.
Thực ra không nhớ rõ mấy tuổi, chỉ biết là mùa hè, hoa hồng trồng dọc theo bờ sông trước nhà đã nở rộ khắp nơi, thỉnh thoảng chạy qua cánh hoa rơi rụng, cậu thấy rất tiếc nên sẽ nhặt từng cánh một, còn dùng để làm gì thì không biết, liền dùng một cái hộp sắt đựng, nhưng để lâu đều héo cả, cậu sẽ buồn rất lâu.
Lúc đó tuổi còn chưa lớn, dưới sự xúi giục của Sophia, đã gọi Tiểu Tước một tiếng em trai, lúc đó Sophia cười rất lớn, đến nỗi Tiểu Tước đỏ cả mặt, đuổi theo Sophia chạy, y nói y ghét Sophia, cũng ghét Kỷ Tư Du.
“Cậu không được nghe lời Sophia!”
Tiểu Tước nói với cậu như vậy.
Đêm đó rất nóng, Tiểu Tước nằm chung giường với cậu, Alpha nhỏ bé thân hình đã cao hơn cậu không ít, sau khi tắm xong tóc ướt sũng nằm trên đùi cậu, những giọt nước làm ướt ống quần, thấm vào da thịt cậu, cậu liền cầm sách quạt cho người ta.
Cậu biết Tiểu Tước đang giận vì cậu gọi y là em trai, muốn xin lỗi, cũng muốn y đừng ghét Kỷ Tư Du, nhưng Tiểu Tước nói với cậu, ở ngoài không được gọi như vậy, lén lút ghé sát vào tai cậu như đang nói bí mật gì đó, nếu Kỷ Tư Du gọi y là em trai, thì y cũng phải gọi là anh trai, nhưng y ngại.
Cậu liền hứa với Tiểu Tước, sau này sẽ không gọi trước mặt người khác.
Nhưng trên thực tế, giữa họ dù là trước mặt hay sau lưng, chưa bao giờ xưng hô với nhau như vậy, đến nỗi lớn lên, Tiểu Tước cũng không muốn người khác gọi tên ở nhà của y.
Nhưng trong lòng cậu rõ hơn bất cứ ai, Kỷ Tư Du là anh trai, phải chăm sóc tốt cho em trai.
Ký ức về Tiểu Tước rất sống động, nhưng lúc tỉnh dậy gối lại ướt đẫm.
Cậu không hề muốn cãi nhau với em trai, đau đến mức tim cũng không thoải mái.
Vết con nấu là được.” Cậu dùng một chút gạc quấn lấy ngón tay của An Niên.
“Tư Du.” An Niên dùng bàn tay bị thương chạm vào mặt Kỷ Tư Du, ánh đèn trong bếp mờ ảo và u tối, y dịu dàng nói với Kỷ Tư Du: “Mẹ không sao.”
Mắt Kỷ Tư Du khẽ ửng hồng, không biết có phải bị gió thổi ở ngoài không, tay cũng rất lạnh, An Niên dùng 2 tay ủ ấm cho cậu, 2 người ngồi trên chiếc ghế dài ngoài bếp, vai kề vai, bóng cũng chồng lên nhau.
Lần trước ban đêm Kỷ Tư Du hỏi câu hỏi đó, An Niên đã đoán ra cậu chắc là có người mình thích, chỉ là nhiều chuyện đào sâu gốc rễ không có kết quả, Kỷ Tư Du không muốn nói, y có hỏi cũng vô ích, y không muốn ép Kỷ Tư Du phải nói ra bí mật mà y cho là vậy.
Y vẫn luôn biết, Kỷ Tư Du không hề giống Kỷ Ương Nam, mà giống Bạch Du, Omega nhạy cảm và yếu đuối đó, là con người của y trước đây, nhưng Kỷ Tư Du thông minh hơn y, cũng dũng cảm hơn y.
“Mẹ ơi.”
“Hửm?”
“Ba đâu rồi ạ?”
An Niên tháo mũ và khăn quàng cho cậu, lớp len dày rời khỏi làn da mềm mại khiến cơ thể Kỷ Tư Du co rúm, vẫn còn hơi căng thẳng, nhưng vết con có người mình thích có thể nói cho mẹ biết không?”
Kỷ Tư Du quay lưng lại, bóng người trông cô đơn lẻ loi, từ trong cổ họng phát ra tiếng: “Vâng ạ.”
Kỷ Ương Nam và An Sơn Lam không về nhà ăn tối, Kỷ Tư Du sớm đã về phòng, An Niên một mình đợi ở dưới lầu, gần 11 giờ đêm, ngoài cửa mới có tiếng bước chân giẫm lên tuyết.
An Niên vội vàng ra mở cửa, cả 2 đều mặc quần áo lúc sáng ra ngoài, Kỷ Ương Nam tháo găng tay, để An Sơn Lam vào, tuyết còn sót dưới chân đều rơi vào trong nhà.
“Tiểu Tước…”
An Sơn Lam đứng bất động, sắc mặt rất tệ, da trắng bệch, môi mím chặt, hàng mi khẽ khép còn vương hơi nước, như đã đóng băng.
“Niên Niên, trong nhà còn nước nóng không?” Kỷ Ương Nam hỏi.
An Niên nắm tay An Sơn Lam phát hiện cứng như đá, kinh ngạc nhìn Kỷ Ương Nam, mà Alpha chỉ nói để y tắm rửa ngủ sớm.
Đêm đông trầm lặng và sâu thẳm, ngay cả một ngôi sao cũng không có.
An Niên đẩy cửa phòng ngủ ra, Kỷ Ương Nam vừa hay niêm phong xong lá thư trong tay, Alpha biết y muốn hỏi gì, kéo y ngồi lên đùi mình.
“Tiểu Tước ngủ chưa? Tốt nhất là cho nó uống thuốc.” Kỷ Ương Nam hỏi.
“Uống rồi.”
Kỷ Ương Nam cúi đầu, cằm lướt qua mái tóc mềm mại của An Niên, “Em giận à?”
An Niên co người trong lòng anh lắc đầu, 2 tay ôm lấy anh, “Anh Ương Nam, nếu Tiểu Tước thật sự làm sai, bị phạt là đáng.”
“Anh đâu có phạt nó.”
Kỷ Ương Nam bất mãn véo d** tai An Niên, thở dài: “Bình thường nói nhiều hơn ai hết, lần này sao cũng không cạy được miệng nó.”
“Rốt cuộc làm sao vậy?”
An Niên không muốn giấu nữa, từ trong lòng Kỷ Ương Nam ngồi dậy, nhíu mày nói: “Em thấy vết ý đến tôi nữa.”
Alpha chỗ nào cũng nóng, nhưng y lại nói lạnh, Kỷ Tư Du liền áp sát vào y, y thở rất nặng nề, bắt đầu ngủ, gọi thế nào cũng không tỉnh.
Nước mắt Kỷ Tư Du lại bắt đầu rơi, không kìm được mà hôn y, từ cằm đến khóe môi.
“Cậu là Alpha thông minh và dũng cảm nhất.” Dỗ y như hồi nhỏ, “Không ai có thể so sánh được với cậu.”
An Sơn Lam quay lưng về phía chiếc đèn bàn phía sau, không thể nhìn rõ mặt, chỉ lờ mờ thấy được chút lông tơ trên mặt, Kỷ Tư Du dùng gò má cọ vào yết hầu không ngừng chuyển động lên xuống của y, nước mắt như nhỏ giọt vào cơ thể, cảm giác hồi hộp gần như khiến cậu không nói nên lời.
Nhiệt độ cơ thể tăng cao và nhịp tim không thể hạ xuống, khiến cậu xác định mình đã phạm một sai lầm lớn.
Trong màn đêm tĩnh lặng chỉ có ánh đèn bàn chiếu rọi này.
Kỷ Tư Du cả đêm không ngủ.
Cậu nghĩ, cậu chính là thích Tiểu Tước.
Là sự thích giữa những người yêu nhau.
[Tác giả có lời muốn nói]
Để Tư Du chấp nhận Tiểu Tước từ em trai trở thành người yêu là một chuyện khá khó khăn, cậu rất nhạy cảm và dễ suy nghĩ nhiều, hồi nhỏ sẽ vì cảm thấy mình không giống ba mẹ mà buồn bã, lớn lên cũng sẽ vì sự thay đổi trong mối quan hệ với Tiểu Tước mà đau khổ, nhưng đây chính là cái giá của sự trưởng thành~ mỗi người đều phải học cách đưa ra lựa chọn cho cuộc đời mình, nên Tư Du và Tiểu Tước sẽ tạm thời xa nhau một thời gian, chỉ một thời gian ngắn thôi.
💬 Bình luận chương