Type: Lê Huyền
Lúc cánh cửa Diêu gia bị đẩy ra, bà Ba Trương Cúc Phương nhìn họ với ánh mắt khó hiểu. Phương Thanh chỉ nhìn thoáng qua cô ta rồi dẫn đội đi thẳng vào trong. Nhón cảnh sát hình sự mặc đồng phục đen, bước chân rầm rầm khiến người trong sân đều trợn tròn mắt.
“Làm gì thế?”
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
Bạc Cận Ngôn ngẩng đầu nhìn thấy Minh Lan với vẻ mặt phức tạp đứng trước cửa phòng, sau đó bóng dáng bà ta biến mất sau cánh cửa.
Nhóm cảnh sát nhanh chóng khống chế người trong căn viện. Khi đến phòng Diêu Viễn Qua, họ phát hiện bên trong không một bóng người, lật tung mọi ngóc ngách cũng không thu hoạch được gì.
“Xảy ra chuyện gì?” Phương Thanh thấp giọng hỏi.
Một nhân viên điều tra khẽ đáp: “Không đúng, người của chúng ra vẫn luôn lộ sàn nhà trải thảm lông. Anh ngồi xổm xuống lật thảm lên, dưới đó là một tấm ván có thể di chuyển bị khóa chặt.
“Nơi này!” Anh quát khẽ, tất cả cảnh sát hình sự đều vây đến.
Không lâu sau, tấm ván bị đập vỡ, nhóm cảnh sát thi nhau nhảy xuống. Lúc này, Bạc Cận Ngôn quay đầu, thấy Minh Lan bị áp giải đứng phía sau đám đông. Bước chân bà ta hơi lảo đảo, sắc mặt xám ngoét, khó coi hơn cả người chết. Anh lạnh lùng nhìn bà ta rồi chui xuống hầm.
Trên tường treo mấy ngọn đèn mờ tối. Căn cứ theo tình trạch vách tường mà suy đoán, tầng hầm này được đào từ rất nhiều năm trước rồi.
“Căn viện Diêu gia là nhà cổ thời Minh Thanh.” Phương Thanh giải thích. “Căn hầm và lối đi này có thể xây từ thời đó.”
Họ đi hết cầu thang, băng qua một đoạn đường ngắn tối tăm đến một căn phòng vuông vức, rộng rãi, thông thoáng. Vách tường được trát xi măng, đơn sơ nhưng sạch sẽ. Căn phòng rộng khoảng 30 mét vuông, kê một chiếc bàn, hai chiếc ghế, tủ quần áo đơn giản và một chiếc tủ lạnh để vài chai bia. Ngoài ra không còn gì khác nữa.
Vách tường trong cùng có một cánh cửa sắt, nhóm cảnh sát lập tức xông đến đập sập cánh cửa kia. Bên trong là căn phòng nhỏ đặt một chiếc giường khá đẹp. Họ cũng nhìn thấy vài sợ dây xích được móc chắc chắn vào vách tường. Cả căn phòng trống rỗng, không một bóng người.
Phương Thanh đến bên cửa sổ, xem xét hồi lâu thì nhặt được một sợi tóc dài màu đen, không biết do ai để lại.
Bạc Cận Ngôn lạnh nhạt đứng trong phòng nhìn khắp xung quanh.
“Dẫn bà ta vào.” Phương Thanh nghiêm giọng quát lớn.
“Bà còn gì để nói?” Phương Thanh lạnh giọng tả hỏi: “ Căn hầm này dùng để làm gì?”
Nào ngờ tận đến lúc này, Minh Lan vẫn chống cự: “Tôi có gì để nói chứ” Căn phòng này tôi thường dùng để nghỉ ngơi. Tôi mời mấy cô gái kia đến chơi, nhưng họ đêu rời đi cả rồi, làm sao tôi biết họ đi đâu?”
Bên cạnh có người cảnh sát quát lên: “Bà còn nói láo!”
Sắc mặt Phương Thanh thoáng thay đổi. Đúng lúc này, Bạc Cận Ngôn cầm bình luminol trong tay nhân viên giám định phun vào góc dây xích và mép giường. Cả nhóm cảnh sát đều im lặng. Khuôn mặt Minh Lan trở nên tái mét.
Tắt đèn đi, nơi đó phát ra huỳnh quang màu xanh loang lổ, không tài nào che dấu được.
“Người đâu rồi?” Bạc Cận Ngôn bình thản chất vấn. “Vậy sao máu của họ lại ở đây?”
Phương Thanh và Bạc Cận Ngôn đứng cuối lối đi dưới tầng hầm. Họ không ngờ rằng, sau căn phòng giam nhỏ kia còn có một con đường dài hơn hai mươi mét đi thẳng về phía trước chắc đã ra khỏi phạm vi căn diện của Diêu gia. Có lẽ đây là nơi tị nạn hoặc thoát hiểm của chủ nhân căn nhà thời Minh Thanh này.
Hiện tại, cánh cửa sổ trên đỉnh đầu họ loáng thoáng truyền tiếng người và xe hơi. Trên cửa đóng đầy bụi nhưng có dấu tay rất mới. Xem ra, có người mới từ nơi này rời đi không lâu.
“Diêu Viễn Qua không thể biết tin chúng ta đến truy bắt hắn được.” Phương Thanh cảm thấy khó hiểu. “Tại sao ông ta lại đột ngột rời đi?”
“Tạ Mẫn.” Bạc Cận Ngôn đưa ra đáp án.
Phương Thanh gật gù.
“Hôm Triệu Hà chết, chắc chắn trước đó đã xảy ra chuyện gì đó nên Diêu Viễn Qua mới giết cô ta để diệt khẩu. Nói không chừng, người của Diêu gia luôn âm thầm điều tra về Tạ Mẫn đã biết được chân tướng, nên Diêu Viễn Qua quyết ddihnj giết bà ta diệt khẩu.”
Đúng lúc này, một cảnh sát hình sự vội vàng chạy đến: “Đội trưởng, Minh Lan, bà ta, bà ta…”
“Làm sao?”
“Bà ta tự sát rồi.”
“Chuyện này là sao?” Phương Thanh lập tức biến sắc. “Không phải đã bảo các cậu trông chừng bà ta sao?”
“Bọn em vẫn trông trừng, nhưng có lẽ sau khi chúng ta vào cửa, bà ta giấu thuốc độc trong nội y. Khi nãy bà ta và mấy người phụ nữ và mấy người phụ nữ kia bị áp giải lên xe, bà ta nhân cơ hội uống thuốc độc tự sát, chết ngay tại chỗ.”
Giản Dao ở lại Sở Cảnh sát, không đi cùng Bạc Cận Ngôn đến Diêu gia. Một là vì hiện trường điều tra không cần quá nhiều; hai là cô ở lại tiện phối hợp xử lý chuyện khác. Nhưng cô đã dặn dò Bạc Cận Ngôn nhất định phải chú ý an toàn, không thể manh động.
Ngược lại, Bạc Cận Ngôn thản nhiên đáp: “Có người xông pha lăn xả như Phương Thanh ở đây, còn cần anh lãng phí sức lực hay sao?” Phương Thanh đứng ở bênh cạnh lừ mắt nhìn anh. Giản Dao nghĩ, chắc không có chuyện gì đâu.
Các tư liệu hiện trường được chuyển về Sở liên tụ, Giản Dao nhìn hình ảnh căn phòng giam và ánh sáng huỳnh quang giám định vết máu mà trong lòng không khỏi thổn thức. Bất chợt, một cảnh sát đến gọi cô::Cô Giản, có người gọi đến Sở Cảnh Sat tìm giáo sư Bạc. Nhưng giờ giáo sư Bạc đang ở dưới tầng hầm, điện thoại không gọi được.”
“Để tôi nghe giúp.” Giản Dao rảo bước.
Trong văn phòng người qua kẻ lại tất cả đều bận rộn làm việc hăng say. Giản Dao cầm ống nghe, bắt máy: “A lô?”
Đầu bên kia im lìm, chỉ có tiếng hít thở khẽ. Giản Dao thoáng sửng sốt, mơ hồ cảm thấy có chút khác thường, lại có dự cảm khó tả. Thế nên cô nhẹ giọng, kiên nhẫn nói: “Tôi là vợ của giáo sư Bạc, cũng là đồng nghiệp của anh ấy. Giờ điện thoại anh ấy bị mát sóng, không liên lạc được, có chuyện gì cứ nói với tôi.”
Đối phương im lặng một lúc lâu mới cất lời: “Cô là…bà Bạc ở chung phòng với cậu ta?”
Giọng nói này quen quen, Giản Dao ngẩn người giây lát mới kịp nhớ ra. Trong lòng cô xao động không ngừng, cố gắng đáp giọng với giọng bình thản: “Đúng vậy, là tôi. Chị là…” Đồng thời ra hiệu định vị cuộc gọi với anh cảnh sát bên cạnh.
“Tôi… Cậu ta bảo cậu ta nhất định sẽ bắt tội phải đền tội.”
“Đúng vậy.” Giảo Dao khẳng định chắc chắn. Cùng lúc đó, cảnh sát hình sự bên cạnh ra ám hiệu cho cô, gọi đến chính là số của Tạ Mẫn. Bà ta mở điện thoại rồi.
Tạ Mẫn thở hổn hển, giọng nói phút chốc ngẹn ngào: “Tôi tìm được rồi…Tìm được Đồng Sinh của tôi rồi.” Bà ta vừa khóc vừa cười: “Là tôi nghe nhầm. Hóa ra không phải là “núi” mà là “tam”(1)…”
(1) Trong tiếng Trung, từ “núi” có âm đọc gần giống từ “tam”.
(2)
Cúp điện thoại, Tạ Mẫn ngẩng đầu nhìn ngọn núi và Tam Thanh Quan trước mặt. Sương chiều giăng kín dãy núi âm u, hương khói trong miếu yên tĩnh lượn lờ. Giờ khắc này, bà ta đứng trong khu rừng vắng lặng phía sau Tam Thanh Quan. Tạ Mẫn nhớ Diêu Viễn Qua và Minh Lan từng lên đây rất nhiều lần, cả rừng cây này do chính họ quyên trồng.
Tạ Mẫn lau khô những giọt nước mắt ướt đẫm trên khuôn mặt. Dưới chân bà ta là một bãi đất vàng bị đào xới, lấp đất sâu bên dưới dần lộ ra dưới ánh sáng mặt trời. Hai tay bà đã đầm đìa máu tươi do bới đất.
“Mày đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.” Một giọng nói vang lên từ phía sau lưng bà.
Tạ Mẫn quay đầu nhìn đối phương. Bình thường, người đàn ông kia luôn ra vẻ đạo mạo ung dung, giờ đây lại biểu lộ sắc mặt u ám, hung tợn tột cùng.
“Mày…” Tạ Mẫn đưa tay định túm lấy gã.
Thế nhưng gã đã nắm chắc bả vai bà, đâm vào bụng bà một dao rồi rút ra.
💬 Bình luận chương