Type: Lê Huyền
“Câu lạc bộ Anime Nguyệt Ảnh được thành lập hai năm trước.” Phương Thanh chậm rãi tổng kết thông tin. “Thật ra họ không đăng ký chính thức. Đây chỉ là một câu lạc bộ tự phát của mấy sinh viên yêu thích cosplay, nhưng khá có tiếng tăm trong giới.”
Trong phòng họp, nhóm cảnh sát hình sự đều cúi đầu ghi chép.
“ đột nhập.”
Mọi người đều im lặng. Một vụ án tưởng chừng đơn giản lại đang rơi vào cục diện bế tắc.
“Vụ án này cần phải đào sâu hơn.” Phương Thanh nhấn mạnh. “Nhưng hiện giờ có thể khẳng định, ba người họ đang che giấu bí mặt nào đó với chúng ta.”
Điều này không ai nghi ngờ cả.
Một cảnh sát hình sự phân tích: “Nếu thật sự đam mê cosplay, vậy sao thời gian trước, họ lại đột nhiên vứt hết tất cả ảnh kỷ niệm của câu lạc bộ? Đúng là lạ lùng. Hơn nữa, phản ứng của ba người họ cũng không bình thường trước cái chết của bạn mình. Ngoại trừ kinh sợ, họ dường như đang trốn tránh điều gì đó.”
Mọi người giải tán. Phương Thanh và An Nham cùng rời khỏi phòng họp. Từ đằng xa họ thấy có người ồn ào khóc lóc ở hành lang.
“Là gia đình của Lục Quý và Văn Hiểu Hoa. Gia đình của những người còn lại đều ở tỉnh khác nên chưa đến kịp.” Một đồng nghiệp tóm tắt lại tình huống.
“Đã bảo nó đừng chơi mấy thứ quỷ quái này mà, lo học hành, lo tìm việc làm mà nó không nghe!” Bố của Lục Quý ngồi trong hành lang khóc tức tưởi. Ông mặc chiếc áo sơ mi khá cũ, bên trong là áo thun màu trắng mà người già Bắc Kinh thường mặc, vừa nhìn đã biết gia cảnh không dư dả. Mẹ của Lục Quý ngồi bên cạnh ông khóc thất thanh.
“Bây giờ hết rồi, chấm dứt rồi, con trai của tôi!” Ông Lục gào lên: “Cái nhà này cũng hết rồi! Lục Quý, con chơi mấy thứ đó làm gì? Tôi hận mình đã không ngăn cản nó! Con à, nếu con lo học hành cho giỏi rồi tìm công việc ổn định thì bây giờ, bố mẹ đâu cần phải chịu cảnh người đầu bạc tiễn người đầu xanh này!”
Bố mẹ Văn Hiểu Hoa khá yên lặng, ăn mặc trông cũng tươm tất hơn. Có lẽ đang ở Cục Cảnh sát nên cả hai đều có chút căng thẳng. Họ giữ chặt một người cảnh sát hỏi liên hồi: “Khi nào Hiểu Hoa của chúng tôi có thể ra về? Bạn học nó chết thì liên quan gì tới nó? Mau thả con tôi ra đi!”
Anh cảnh sát định an ủi hai vợ chồng, nào ngờ ông Lục ngồi bên cạnh nghe thấy bèn lao đến nắm cổ áo ông Văn: “Con trai tao chết rồi, sao con mày vẫn còn sống? Hạ độc, họ nói là hạ độc đấy. Có phải con mày làm không? Mẹ kiếp tại sao con tao chết mà con mày vẫn còn sống sờ sờ ra đó?”
Ông Văn mặt đỏ gắt gay gắt, vùng vẫy hét lên: “Ông điên à? Con trai ông chết thì liên quan gì đến chúng tôi?”
Bà Văn nhào đến giúp chồng. Bà Lục thấy thế càng khóc thảm thiết hơn. Cảnh sát vội đến khuyên can. Cả nhóm người rối loạn ầm ĩ trong hành lang Cục Cảnh sát.
Phương Thanh và An Nham lẳng lặng không, chất độc có thể tự chảy vào chai nước suối à? Văn Hiểu Hoa, cậu phãi nghĩ cho kỹ. Chất độc bị tiêm vào tất cả các chai nước. Đến nước này, nếu cậu còn che giấu, ai biết nạn nhân kế tiếp có phải cậu hay không?”
Văn Hiểu Hoa rùng mình, trầm mặc hồi lâu mới ngẩng đầu thốt lên: “Tưởng Học Nhiễm.”
Phương Thanh và An Nham đều không nói lời nào. Thế nhưng Văn Hiểu Hoa dường như đã mất kiên nhẫn, lắp bắp nói: “Tưởng Học Nhiễm là tên máu lạnh nhất trong số chúng tôi. Nếu… Nếu quả thật có người hạ độc, thì chỉ có thể là anh ta.”
“Tại sao cậu lại nghi ngờ Tưởng Học Nhiễm? Động cơ giết người của cậu ta là gì?” Phương Thanh chậm rãi đào sâu vấn đề.
Văn Hiểu Hoa thoáng sửng sốt, cúi đầu nhỏ giọng: “Tôi không biết. Các anh ép tôi chỉ ra một người mà.”
Phương Thanh và An Nham liếc nhìn nhau.
“Câu hỏi cuối cùng.” Phương Thanh lấy thứ gì đó từ trong ngăn tủ ra, chính là tiểu hòa thượng mà Bạc Cận Ngôn phát hiện ở studio. Bức tượng bằng sứ đã được lau chùi sạch sẽ. “Vật trang trí này là ai mua?”
Văn Hiểu Hoa cắn môi: “Tôi không nhớ rõ, có thể là… Lục Quý.”
Người thứ hai bị thẩm vấn là Hứa Sênh. Cô gái này vẫn hệt như lúc đầu, dè dặt và thoáng lộ vẻ căng thẳng. Phương Thanh đặt ra bất cứ câu hỏi nào cũng chỉ nhận được một câu trả lời vô cùng ngắn gọn từ cô ta.
“Cô tham gia vào câu lạc bộ Nguyệt Ảnh từ khi nào?”
“Khoảng đầu tháng Tám năm ngoái?
“Khi ấy câu lạc bộ có mấy người?”
“Ba.”
“Là những người nào?”
“Dung Hiểu Phong, Tưởng Học Nhiễm, Văn Hiểu Hoa.”
“Hôm xảy ra vụ án, cô đã làm gì?”
“Tôi chịu trách nhiệm sắp xếp đạo cụ. Nhân vật tôi cosplay là một nữ sát thủ anime, cần hóa trang và chuẩn bị các đạo cụ cần thiết.”
“Có chuyên viên hóa trang không?”
“Không có. Chúng tôi không có tiền mời thợ trang điểm, đều tự mình làm.”
“Cô có chú ý ai chạm vào mấy chai nước không? Trong khi studio chỉ có năm người nhóm cô thôi.”
Hứa Sênh cắn môi đáp: “Tôi không chú ý. Nước là Văn Hiểu Hoa mua.”
“Ồ!” Phương Thanh truy hỏi: “Cho nên cô nghi ngờ là Văn Hiểu Hoa làm?”
Hứa Sênh lắc đầu: “Tôi không nghi ngờ cậu ấy. Cậu ấy không có lý do giết chúng tôi.”
Phương Thanh lặp lại câu hỏi lúc nãy: “Vậy cô nghĩ ai hạ độc? Nhất định có người làm. Lẽ nào chất độc tự chảy vảo chai nước suối?”
“… Tôi không biết.”
“Chất độc bị tiêm vào tất cả các chai nước.” An Nham cất lời: “Cô đừng che giấu nữa. Nhỡ đâu nạn nhân kế tiếp mà hung thủ nhắm đến chính là cô thì sao?”
Sắc mặt Hứa Sênh trắng bệch. Cô ta im lặng hồi lâu mới khẽ giọng: “… Tưởng Học Nhiễm.”
“Tại sao?” Phương Thanh bám ngay vào câu trả lời này.
“Còn người anh ta khá ích kỷ, cũng rất lạnh lùng, tàn nhẫn.”
“Tại sao cậu ta muốn giết người?”
Hứa Sênh im lặng trong chốc lát: “Tôi không biết, nhưng không thể nào là Văn Hiểu Hoa và tôi.”
Cuối cùng, Phương Thanh lại lấy vật trang trí kia ra: “Món đồ này là của ai?”
Hứa Sênh nhìn nó chằm chằm, nhưng không có nói gì.
“Hơn hai trăm tệ một cái, cũng khá đắt đấy.”
“Là Văn Hiểu Hoa.” Hứa Sênh đáp.
So với Văn Hiểu Hoa và Hứa Sênh, Tưởng Học Nhiễm rất tỉnh táo và bình tĩnh.
“Câu lạc bộ do cậu sáng lập à?” Phương Thanh đặt câu hỏi.
Tưởng Học Nhiễm ngập ngừng chốc lát mới nói: “Vâng, tôi và Hiểu Phong cùng nhau sáng lập. Không ngờ hôm nay lại xảy ra chuyện như vậy.”
“Hôm xảy ra vụ án, cậu đã làm gì?”
“Còn làm gì nữa? Đó là lễ hội Anime quy mô lớn nhất năm nay. Mọi thành viên câu lạc bộ đều bận rộn chuẩn bị biểu diễn. Nước là do Văn Hiểu Hoa mua, tôi không hề chạm đến.”
“Nghe câu lạc bộ của cậu sắp giải tán rồi hả?”
Tưởng Học Nhiễm thở dài: “Đúng vậy, sếp! Anh cũng biết đấy, chúng tôi đã tốt nghiệp rồi, đều phải đi làm. Mấy hoạt động ở câu lạc bộ cosplay hồi đại học còn chơi cho vui được. Đến khi đi làm rồi thì ai còn tinh lực tham gia nữaVừa phí tiền vừa không có thu nhập.”
“Có người nào bất đồng với ý kiến không?” An Nham thản nhiên hỏi.
“Không có, tất cả đồng đều đồng ý. Chúng tôi đều phải kiếm sống, đều phải ăn cơm.”
“Cậu cho rằng ai là người hạ độc?” Phương Thanh làm bộ ám hiệu bâng quơ. “Các cậu đều khẳng định chỉ có năm người trong nhóm có chìa khóa. Vậy thì chỉ có ba người các cậu có thể tiêm độc vào chai nước suối thôi.”
Phương Thanh và An Nham khá bất ngờ trước phản ứng của Tưởng Học Nhiễm. Trong khi hai người trước do dự đấu tranh nội tâm thì Tưởng Học Nhiễm lại đáp trả không chút chần chừ: “Là Hứa Sênh.”
Phương Thanh hỏi dò: “Tại sao?”
Tưởng Học Nhiễm cười nhạt: “Ai biết được. Cô ta luôn quái gở, không biết đang nghĩ gì. Văn Hiểu Hoa thì không có gan đó. Nếu không phải người khác thì chỉ có thể là cô ta thôi.”
Phương Thanh nâng cốc trà lên uống một ngụm, không nói lời nào. An Nham cũng cúi đầu đánh máy. Tưởng Học Nhiễm nhìn hai người, mặt từ từ đỏ lên: “Hai anh nghi ngờ tôi?”
“Không phải chúng tôi nghi ngờ cậu.” Phương Thanh thờ ơ đáp: “Là nhóm cậu có người nghi ngờ cậu.”
Tưởng Học Nhiễm giận tái mặt nhưng cậu vẫn cười lạnh: “Tôi sao? Tôi ăn no rỗi việc à? Tại sao tôi phải giết họ? Thật là ngậm máu phun người. Nhất định là Hứa Sênh, không thể sai được. Chỉ có cô ta mới có thể ra tay. Còn nữa…” Hình như cậu ta nhớ ra gì đó. “Cho dù không phải Hứa Sênh, các người có nghi ngờ Lục Quý và Dung Hiểu Phong không? Họ tự hạ độc muốn hại chết mọi người, để tất cả ôm nhau chết chung, hoặc là muốn giá họa chúng tôi thì sao? Trong phim trinh thám không phải đều diễn ra như vậy hay sao? Tóm lại không phải tôi. Tôi có điên đâu mà đi giết người.”
Phương Thanh không phản ứng gì trước sự kích động của cậu ta. Anh ta lấy vật trang trí kia ra: “Ai mua cái này?”
Ánh mắt Tưởng Học Nhiễm thoáng ngây ra, sau đó cậu ta luống cuống cúi đầu: Có lẽ là… Dung Hiểu Phong.”
💬 Bình luận chương