Type: Nhã
Chu Mạt Mạt là sinh viên khoa Hoá của Đại học Thanh Đô. Giữa cơm trưa, cô đội nắng đến phòng thí nghiệm, bất ngờ thấy một người còn đến sớm hơn mình.
Chu Mạt Mạt hỏi. “Kha Ái? Cậu đến rồi à? Mình nghĩ cậu…”
Kha Ái vẫn mang dáng vẻ trầm tính ôn hoà thường ngày, nhưng nhìn kỹ sẽ phát hiện mắt cô hơi sưng đỏ.
“Mình không sao.” Giọng Kha Ái khẽ khàng. “Chẳng qua là cảnh sát...vẫn chưa tìm được em trai mình.”
Trong lòng Chu Mạt Mạt hơi rầu rĩ. Hôm trước, Kha Ái đột nhiên bị cảnh sát mời đi, doạ mọi người hoảng sợ một phen. Tuy rất kinh ngạc và nghi ngờ, nhưng mọi người đều không tin một cô gái tốt như Kha Ái lại là tội phạm. Dù mấy tháng trước, có một khoảng thời gian ngắn, tinh thần Kha Ái hơi sa sút, cũng không tham gia hoạt động cùng mọi người. Nhưng sau đó, cô ấy đã dần khôi phục trạng thái bình thường. Hôm qua, Kha Ái trở về từ Sở Cảnh sát, nói cho mọi người biết bởi vì em trai cô ấy bị mưu sát nên cảnh sát mới mời cô đến lấy lời khai. Tất cả bạn học đều vô cùng thương cảm cho cô.
“Cậu ở nhà nghỉ ngơi thêm vài ngày đi.” Chu Mạt Mạt ân cần khuyên. “Bài tập thí nghiệm cứ để mình lo.”
Kha Ái lắc đầu. “Như vậy sao được? Cuộc sống vẫn phải tiếp tục, mình không thể đẩy hết mọi việc cho các cậu. Chúng ta bắt đầu thôi.”
Chu Mạt Mạt gật đầu. Tuy rằng Kha Ái tính cách dịu dàng, phóng khoáng, nhưng trước nay luôn là cô gái có chủ kiến, vì vậy mà cả nam lẫn nữ đều thích cô.
“Mình vào trong quan sát, cậu trông coi ở ngoài này nhé?” Kha Ái phân công.
Chu Mạt Mạt gật đầu: “À...Được.”
“Mạt Mạt.” Kha Ái thoáng khựng lại. “Mình cũng muốn một mình yên tĩnh làm vài việc để phân tán sự chú ý. Nếu không mình…. sẽ nghĩ mãi đến chuyện của em trai. Trong lúc làm thí nghiệm, cậu đừng vào trong nhé!”
Chu Mạt Mạt lập tức đồng ý. Kha Ái cười cảm ơn rồi quay người đi vào trong phòng, đóng cửa lại. Chu Mạt Mạt vừa lấy mấy ống nghiệm trong ngăn tủ ra đã màn cửa sổ phòng trong bị kéo kín.
Chu Mạt Mạt không để tâm lắm. Đó là một thí nghiệm không quá phức tạp nhưng cũng không đơn giản. Thí nghiệm được chia làm hai phần: Mạt Mạt ở bên ngoài điều phối thành phần các chất hoá học, thao tác máy móc, còn Kha Ái ở trong phòng đồng thời bảo vệ cho mình.
Nghe nói, cảnh sát cũng bố trí như vậy dưới toà nhà của cô gái Kha Ái kia. Cảnh sát nói, đó là chị sinh đôi của Kha Thiển. Hiện tại, dù ở khía cạnh nào, hai người họ đều là đối tượng phải lộ xương quai xanh và bắp chân gầy guộc. Nhưng rõ ràng là cậu ấy! Đôi mắt trong veo sâu hút, cánh mũ rỉ mồ hôi, đôi mô đỏ mọng mím chặt.
“Aaaa!” Hứa Sênh hét lên thảng thốt, nhưng vừa há miệng đã bị đối phương bịt lại. Người nọ đeo găng tay, lớp cao su che kín miệng cô ta. Hứa Sênh chỉ có thể khóc gào ú ớ. Là người nhu nhược nhát gan nhưng giờ phút này, khát khao được sống thôi thúc cô ta giãy giụa kịch liệt. Hai tay Hứa Sênh đẩy mạnh lồng ngực đối phương, chạm vào b* ng*c bằng phẳng, rắn chắc. Nhưng cuối cùng, sức lực yếu ớt cũng không địch lại sự vây hãm đó.
Kha Thiển tát một bạt tai khiến mặt cô ta đau rát. Hứa Sênh choáng váng đầu óc. Cậu ấy chụp lấy một vật trang trí bên cạnh, đập thẳng vào gáy Hứa Sênh, khiến cô ta rơi vào trạng thái hôn mê sâu.
Kha Thiển đứng lặng một hồi mới buông tay ra, vừa như suy xét, vừa như thưởng thức.
Đúng lúc này, ngoài hành lang bỗng truyền đến tiếng người loáng thoáng: “Cậu mua gì về cho Hứa Sên vậy?” “Sủi cảo, không phải cậu ấy thích ăn món này nhất sao?”
Kha Thiển tức thì biến sắc. Cậu ấy liếc nhìn Hứa Sênh trên giường rồi quay người mở hé cánh cửa cô ấy yêu tôi thì nhất định sẽ đến tìm tôi, dù gặp nhiều khó khăn nguy hiểm hơn nữa cũng nhất định sẽ tới, đúng không? Nếu như không đến, vậy tôi cứ lặng lẽ chờ đợi là được rồi, tiếp tục sống cuộc đời của mình. Mấy năm qua, mọi chuyện đều ổn đấy thôi. Tôi nghĩ...có bao nhiêu nghi vấn và dấu hiệu nguỵ tạo đi chăng nữa thì cũng không phải vấn đề của một vụ án. Chung quy đó là vấn đề của tình yêu.”
Bạc Cận Ngôn chợt hoảng hốt một cách khó hiểu. Sau đó anh đổi đề tài: “Nhẫn kết hôn của tôi và Giản Dao đặt làm xong chưa?”
Phó Tử Ngôn khôi phục lại vẻ thoải mái thường ngày. “Xong rồi, thưa cậu chủ. Dựa theo bản thiết kế đích thân cậu vẽ, đã gửi từ Thuỵ Sĩ về rồi. Chắc hai ngày nữa sẽ đến tay ngài thôi.”
Bạc Cận Ngôn rất hài lòng. “Cảm ơn”
“Ồ, cậu chủ, đây là chuyện tôi nên làm mà.”
Cúp điện thoại, khoé môi Bạc Cận Ngôn vẫn vương nét cười. Anh ngẩng cao đầu liền thấy Giản Dao đã trở lại.
“Anh cười gì vậy?”
“Không có gì.” Bạc Cận Ngôn mở cửa xe cho cô, nghĩ thế nào lại kéo tay cô lên hôn nhẹ.
Giản Dao bật cười. “Anh làm gì thế?”
Nhưng anh không trả lời, ngón tay miết nhẹ trên ngón áp út của cô. Giản Dao thấy hơi ngưa ngứa, thầm nghĩ: Cách thể hiện tình yêu này anh học được từ đâu vậy nhỉ?
Hai người lên xe, Giản Dao hỏi: “Mục đích chuyến đi này của chúng ta là gì?”
Bạc Cận Ngôn nhàn nhạt đáp: “Tìm chứng cứ then chốt để định tội Kha Thiển.”
💬 Bình luận chương