Type: Le Nguyen
Giản Dao ngủ một giấc đến tận khi mặt trời lên cao, lúc cô mở mắt ra liền phát hiện bên cạnh trống rỗng. Ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa, cô thấy được bóng dáng quen thuộc trong sân. Trời đã nắng ráo.
Cô nở nụ cười cười thư thái, tâm tình hình như cũng nhẹ nhõm hơn. Người đàn của cô chân bị thương, lại đang ở trong trận địa của kẻ thù mà vẫn không chịu ngơi tay. Sáng sớm anh đứng một mình trong sân không biết lại âm mưu gì nữa đây?
Quả nhiên không lâu sau, Bạc Cận Ngôn chống gậy quay về phòng, tuy động tác khập khiễng nhưng vẫn nhanh nhẹn đi đến trước mặt cô.
“Nên đi gặp bọn họ rồi.”
Giản Dao hơi giật mình.
So với ngày mưa bụi hôm qua, trấn nhỏ giờ đây đã toát lên vài phần sức sống. Người trên đường đông hơn một chút, nhà cửa cây cối cũng có vẻ tươi mới hơn. Thấy Giản Dao và Bạc Cận Ngôn, họ đều tò mò nhìn ngó, nhưng vẫn khá thân thiện, hiền hòa. Nhìn vẻ bề ngoài của họ thật sự chỉ như những người dân bình thường ở vùng núi lạc hậu nghèo khó mà thôi. Hai vợ chồng còn bắt gặp vài người đang gánh nước về nhà. Giản Dao luôn quan sát từng người trên đường, nhưng vẫn không nhìn ra được người của “Phật Thủ” ẩn núp ở đâu. Có khi nào bọn họ đang ở trong căn nhà nào đó muốn rời khỏi nơi này thì phải làm sao?”
Ôn Dung lặng đi giây lát: “Có thể đi thuyền ở bến tàu của ông chủ Tôn.”
“Làm sao tìm được ông chủ Tôn?”
“Ông ta có một khách sạn bình dân ở phía Tây thị trấn.”
Bạc Cận Ngôn gật đầu. “Cảm ơn.” Ôn Dung đưa hai người ra tận cửa, còn Khưu Tự Cẩm không biết đang làm gì trong phòng. Bạc Cận Ngôn vịn tay Giản Dao, đi được vài bước thì bất chợt quay đầu: “Bác sĩ bảo trọng.”
Ôn Dung thoáng sững sờ, giống như có chút cảm động, sau đó tươi cười khách sáo: “Ừ, hai người cũng vậy. Ở đây có chuyện gì cần giúp thì nhớ tìm tôi.”
Hai người đi được một đoạn, Giản Dao mới nói: “Người này tốt tính thật đấy.”
Bạc Cận Ngôn im lặng không đáp, thế nên cô cũng không nói nhiều. Dần dần, hai người đi đến phía Tây thị trấn, đứng trước một ngôi nhà cổ tường xám ngói rêu còn khá mới. Trước nhà gắn biển hiệu “Khách sạn Như Ý”. Đám dây leo xanh biếc phủ đầy mái hiên khiến khách sạn trông dào dạt sinh khí.
Hai người chăm chú quan sát khách sạn từ phía góc đường. Hai bên tường như một đôi tay không ngừng vươn dài ra sau, che đi tất cả mọi thứ. Nhìn từ bên ngoài, khách sạn vắng lặng như tờ, lâu lâu có bóng người thoáng qua, nhưng không thấy rõ gì cả.
Giản Dao tò mò: “Chúng ta thật sự phải đi sao?”
“Ừ.” Bạc Cận Ngôn bình thản đáp: “Phương thức giao thông chính ở trấn nhỏ này là đường thủy. Nếu Phật Thủ quả thật ở đây, tất nhiên họ cũng sẽ khống chế giao thông. Có thể họ đã biết hai chúng ta đến đây. Với tác phong kỹ lưỡng và tàn nhẫn của tổ chức này trong nhiều năm qua, cho dù không xác định được thân phận của chúng ta cũng sẽ không dễ dàng để chúng ta chạy thoát. Nếu không làm gì cả thì chỉ có ngồi chờ chết. Có điều, em đã quên anh đến đây với thân phận gì à?”
Giản Dao nhìn anh chằm chằm.
Bạc Cận Ngôn cười khẩy: “Rắn Mặt Cười thập tử nhất sinh, mang tài liệu đến gặp Phật Thủ, tại sao phải g**t ch*t chứ.”
Giản Dao chần chừ: “… Việc này mạo hiểm quá!”
Anh thản nhiên nói: “Trẻ con mạo hiểm mới có kẹo ăn!”
“… Mọi chuyện đều phải cẩn thận, có biến thì cứ đứng sau lưng em. Dù sao bây giờ, thân thủ của em cũng hơn hẳn anh.”
Cô lặp lại lời anh từng nói.
Bạc Cận Ngôn nắm tay cô, dịu dàng đáp ứng: “Được.”
Hai người đi vào khách sạn. Tuy nhiên, dù thông minh nhạy bén đến đâu cũng không tài nào biết được, giờ phút này cả trong lẫn ngoài khách sạn có bao nhiêu ánh mắt hiểm độc, nghi ngờ, khinh thường và tò mò… đang nhìn họ chằm chằm.
Bước qua cổng là một gian đại sảnh trang trí theo phong cách dòng nước chảy qua chiếc cầu nhỏ. Đám người ngồi đánh bài ở hành lang ngoài sân, nghe thấy động tĩnh đều quay lại nhìn. Mấy người đàn ông ngồi sau quầy lễ tân đang nâng cốc nhâm nhi với nhau, nheo mắt nhìn họ rồi bỗng bật cười.
Không khí trong phòng trở lên căng thẳng và lúng túng, giống như mặt hồ phẳng lặng chợt gợn sóng lăn tăn trước cơn gió lạ. Bóng người phản chiếu trong đó cũng dần mơ hồ.
Bạc Cận Ngôn đi đến trước quầy, mở lời: “Chúng tôi muốn thuê một phòng.”
Người đàn ông đeo kính ngồi ở vị trí lễ tân chừng ba mươi tư, ba mươi lăm tuổi, dáng vẻ cao lớn, lịch thiệp, cười xởi lởi: “Ồ, được, hai người ở mấy ngày?”
“Ba ngày chắc đủ rồi.”
Gã cũng không đòi thẻ căn cước, chỉ thu tiền rồi trực tiếp đưa chìa khóa cho họ: “Chúc hai người ở đây vui vẻ.”
Giản Dao luôn tỉnh táo quan sát mỗi người nơi đây. Phương Thanh từng nói, cao thủ võ nghệ thâm sâu luôn toát lên “khí chất” đặc thù. Hiện tại, Giản Dao cũng dần có cảm giác mấy người này đều không phải nhân vật đơn giản rồi. Nếu chúng liên kết lại với nhau, cô hoàn toàn không phải là đối thủ của bọn chúng.
Bạc Cận Ngôn nói cảm ơn, nắm tay Giản Dao đi vài bước mới quay đầu lại nhờ vả: “Đúng rồi, không biết có thể chuyển lời giúp tôi không?”
Gã kia ngẩng đầu nhìn họ.
***
Ngoài cửa sổ là bầu trời xanh biếc và sóng nước mênh mông. Tuy đang ở đầm rồng hang hổ nhưng gã đàn ông đeo kính xếp cho họ căn phòng không tệ chút nào. Chắc hẳn đây là phòng có tầm nhìn đẹp nhất của khách sạn. Giản Dao kiểm tra toàn bộ căn phòng một lượt, không có camera ẩn và thiết bị cướp tài liệu thì sao?”
Bạc Cận Ngôn ung dung đáp: “Muốn giết thì đã giết từ lúc trên thuyền rồi. Không giết chứng tỏ còn giá trị lợi dụng, chúng ta vẫn còn cơ hội sống sót. Chỉ cần có một con đường sống thì sẽ có thể phát triển vô số khả năng.” Sau đó, anh lại nhếch môi cười. “Chúng ta vốn định tìm ra sát thủ mặt nạ trong tổ chức Phật Thủ, đồng thời một lưới tóm gọn tổ chức này. Chu Thao mất nhiều năm cũng không tìm được cơ hội tiến vào sào huyệt của bọn chúng, giờ chúng ta nhờ thần xui quỷ khiến mà làm được, coi như trong họa có phúc.”
Giản Dao bị lời anh nói khiến nhiệt huyết sục sôi. Anh luôn có sức hút như thế, trong hoàn cảnh nguy hiểm thế nào cũng có thể chỉ cho cô thấy hy vọng ẩn sau lớp sương mù dày đặc.
“Cốc cốc!” Có người gõ cửa, Giản Dao liếc nhìn Bạc Cận Ngôn. Kể từ lúc họ vào khách sạn này đến nay còn chưa tới nửa giờ.
Giản Dao ra mở cửa, người đến là gã đàn ông đeo kính. Gã mỉm cười, giọng trầm khàn, lễ độ: “Rắn Mặt Cười đúng không? Có người muốn gặp hai người.”
***
Trên bàn đá trong đình viện đã bày sẵn một bàn cờ. Một người đàn ông mặc áo jacket đen, chân đi boot da cao cổ còn dính chút bùn đất ngồi trong đình hờ hứng v**t v* một quân cờ trắng. Ánh nắng gay gắt lúc xế chiều soi tỏ góc mặt sắc nét và đôi mắt tinh anh dưới cặp mày lưỡi mác.
Có vài gã đàn ông cầm súng đứng vây xung quanh hắn, tất cả đều mang súng, vẻ mặt ai nấy lạnh lùng vô cảm.
Gã đeo kính đưa Bạc Cận Ngôn và Giản Dao đến gần đình viện rồi mỉm cười, ý bảo họ tự đi qua. Giản Dao kiễng chân lên nói nhỏ vào tai Bạc Cận Ngôn về hoàn cảnh xung quanh. Cặp kính râm của anh đã che khuất mọi cảm xúc nơi đáy mắt. Cô vừa dứt lời, anh đã trực tiếp chống gậy đi về phía đối phương.
Đến khi Bạc Cận Ngôn ngồi xuống đối diện mình, đối phương mới đặt quân cờ trắng xuống bàn cờ, trầm tư: “Mù à?”
Người hắn hỏi là tên đàn ông đeo kính đứng nghiêm bên cạnh.
Gã kia khom người đáp: “Vâng.”
Lời còn chưa dứt, gã đã thình lình rút dao nhắm thẳng vào hai mắt Bạc Cận Ngôn. Giản Dao kinh hãi đưa tay cản. Người kia và Bạc Cận Ngôn đều ngồi bất động. Bởi vì thân thủ gã cực nhanh, Giản Dao chỉ kịp bắt lấy cổ tay gã, không cách nào ngăn gã tiến về phía trước.
Một tiếng động nhỏ vang lên, cặp kính trên sống mũi Bạc Cận Ngôn bị hất văng ra, con dao đổi hướng lao vút về phía mắt anh. Đôi mắt nhắm nghiền của anh không hề tránh né, cho đến khi mũi dao dừng ngay trên mí mắt.
Giản Dao toát mồ hôi lạnh, quát lên: “Các người có ý gì?”
Không ngờ Bạc Cận Ngôn chỉ cười khẩy: “Bà xã, họ chỉ muốn thử thôi. Em xem, mũi dao cách mắt anh 1 milimét. Hà… chỉ là một đôi mắt mù, Phật Thủ muốn lấy thì cứ lấy. Nhưng trên đời này, không có thứ gì cho không cả. Các người lấy gì trao đổi với tôi?”
Lời nói ngông cuồng ấy như thật sự phát ra từ một gã tham lam ngạo mạn không màng sống chết. Người nọ bỗng cười ha hả: “Tần Sinh, bỏ dao xuống.” Hóa ra gã đeo kính tên là Tần Sinh.
Tần Sinh buông dao, lùi sang một bên.
Đối phương nhìn về phía Bạc Cận Ngôn: “Nghe nói anh có gì muốn giao cho tôi?”
“Đúng vậy.”
“Sao vật kia lại rơi vào tay anh?”
“Người của tôi cả ba đều bám lấy thì cây chắc chắn sẽ gãy, vậy thì chẳng một ai sống sót. A Hồng không nhanh tay bằng vợ tôi, không kịp ôm, còn muốn kéo chúng tôi xuống. Tôi đá hắn một cái thì có gì không đúng? Nếu là các người, các người không làm như vậy sao?”
Người nọ và Tần Sinh đều im lặng. Lát sau, Tần Sinh mới hỏi: “Ở đâu?”
Bạc Cận Ngôn miêu tả vị trí, lập tức có tên thuộc hạ đi ra ngoài, chắc là muốn kiểm chứng sự tình.
Người nọ ra hiệu cho thuộc hạ bưng trà đến. Bạc Cận Ngôn nhàn nhã tiếp nhận tách trà. Trong một khoảng thời gian nhất định, cả hai đều không nói câu nào. Giản Dao suýt nữa đã vỗ tay khen Bạc Cận Ngôn cơ trí. Hai người vốn hiểu rõ tâm lý tội phạm, có thể nhìn thấu lời nói dối của người khác, dĩ nhiên cũng biết làm sao để biến lời nói dối trở nên chân thật nhất. Cái chết của A Hồng người ngoài nhìn vào sẽ cảm thấy nghi ngờ, nhưng lời diễn giải vừa rồi của Bạc Cận Ngôn lại chân thật đáng tin vô cùng, đồng thời cũng phơi bày bàn tính “ác độc ngông cuồng” của anh.
Đối phương uống một hớp trà, rốt cuộc đi vào vấn đề: “Đồ đâu, giao ra đây.”
Bạc Cận Ngôn từ tốn nhấp một ngụm trà: “Người tôi muốn giao không phải là anh.”
Hắn thoáng kinh ngạc. Tần Sinh cũng ngước mắt lên.
Bạc Cận Ngôn cười lạnh lẽo. “Người tôi muốn gặp là lão đại của Phật Thủ. Anh cùng lắm chỉ là thuộc hạ đắc lực thôi. Tại sao tôi phải giao cho anh? Tôi có thành ý đến vậy, suýt nữa rơi vào tay mấy tên cớm, còn ngâm nước sông cả đêm mới mang được đồ đến đây. Các người cứ thăm dò hết lần này đến lần khác. Khốn kiếp, đúng là khinh người quá đáng. Đã vậy thì… Bà xã, chúng ta đi.”
“Đợi đã!” Tần Sinh đưa tay cản anh lại, sau đó nhìn sang “lão đại” của mình. Ánh mắt hai người giao nhau, Tần Sinh mới cười nói: “Thôi, Triệu Khôn, chúng ta đừng giả vờ nữa, đều bị hắn nhìn thấu cả rồi.”
Triệu Khôn nheo mắt nhìn chằm chằm Bạc Cận Ngôn, cúi đầu châm thuốc, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười nham hiểm.
Tần Sinh thắc mắc: “Quả thật Triệu Khôn không phải lão đại của chúng tôi. Làm sao anh biết được?”
Bạc Cận Ngôn chỉ hừ lạnh: “Biệt danh của tôi là gì?”
“Rắn Mặt Cười.”
“Vậy anh còn hỏi làm gì? Anh cho rằng biệt danh giang hồ này từ đâu mà có? Thân là rắn, còn là rắn mặt cười khiến người ta khó lòng phòng bị, tức là phải nhạy bén hơn cảnh sát, hung ác hơn đồng loại. Anh hỏi tôi tại sao nhận biết được anh Khôn đây không phải là lão đại à? Từ đầu đến chân anh ta đầy sơ hở.”
Tần Sinh sửng sốt. Triệu Khôn bị sặc khói ho sù sụ.
Giản Dao nhìn cả đám côn đồ rõ ràng đã có chút lơ là cảnh giác. Tất cả súng đều buông xuống, chăm chú nghe Bạc Cận Ngôn nói chuyện. Tâm trạng Giản Dao nhẹ nhõm, thậm chí muốn bật cười. Cận Ngôn nói không sai, anh đã biến một chút cơ hội sống sót kia thành vô vàn khả năng. Chẳng qua là… nhập vai quá rồi. Đầu cô bỗng nảy ra suy nghĩ không đúng thời điểm: Ngày trước, cô, Tử Ngộ và An Nham ở nhà xem phim truyền hình dài tập, không nên để anh ngồi bên cạnh đọc sách…
💬 Bình luận chương