*Vị trí Ma Tôn cũng đủ để bọn họ tranh giành một phen rồi, đợi Ma Tôn mới lên ngôi, ai còn quản thù hận của Ma Tôn cũ nữa chứ.*
Lão tổ: “……”
*Này đâu chỉ là có thể tự bảo vệ mình, này là sắp tấu biến thiên hạ vô địch thủ rồi.*
*Vấn đề là đ.á.nh xong còn không để lại hậu hoạn.*
*Tuổi còn nhỏ, trước mặt mình cũng không sợ hãi nửa điểm, không kiêu ngạo không siểm nịnh, một bộ vân đạm phong khinh ai ai tư thái, không tồi.*
*Chỉ là ánh mắt không tốt lắm, sao lại có thể coi trọng Vô Uyên chứ?*
*Cái tiểu t.ử kia ngày nào cũng kéo cái xú mặt, vừa nhìn đã biết không phải loại sẽ đau tức phụ, cô nương này theo hắn cũng là xui xẻo tột cùng.*
Lão tổ buông ngọc giản, ánh mắt lướt qua khế ấn giữa trán hai người.
Hắn nhớ lại lần trước vì chuyện thần thú mà đi tấu Vô Uyên, thấy khế ấn trên trán hắn, trước mặt Vô Uyên không tiện hỏi, sau lưng mới đi hỏi Thanh Sơn Trưởng lão.
Cái lão già Thanh Sơn kia thuận miệng mông hắn: “Hại, Tiên Chủ vẽ chơi thôi mà.”
*Mình cũng có bệnh, lại thật sự tin.*
*Thanh Sơn cũng thiếu tấu, thật là cái gì cũng dám xả.*
Lão tổ đột nhiên an tĩnh lại, Khương Tước và Vô Uyên cũng không nói gì.
Sự trầm mặc lan tràn, không khí trong phòng xấu hổ đến quỷ dị, Lão tổ vào khoảnh khắc này đột nhiên rất muốn Loan Yên.
*Nếu nàng ở đây, trong tình huống này nàng nhất định…*
Lão tổ mạnh mẽ cắt đứt suy nghĩ, *không thể nghĩ, nhớ tới liền sẽ không dứt.*
Hắn nhìn về phía Khương Tước, lạnh lùng nói: “Muốn cái gì, nói.”
Lão tổ vắt óc suy nghĩ, cho rằng đây là lần đầu gặp mặt nên phải tặng một món quà ra mắt.
Khương Tước nghe được những lời này, trong đầu không tự chủ được tiếp lời: “Cho ngươi 500 vạn, rời đi ta nhi t.ử.”
Ba chữ ‘đến thêm tiền’ thiếu chút nữa buột miệng thốt ra.
Khương Tước còn chưa mở miệng, Vô Uyên bên cạnh đã nói với cha hắn: “Nói chuyện đừng lớn tiếng như vậy.”
Lão tổ: “……”
*Lớn tiếng sao?*
Hắn lạnh mặt liếc Vô Uyên một cái, ánh mắt rơi xuống người Khương Tước thì cứng rắn ép mình dịu đi vài phần: “Có muốn gì không?”
Lần này Khương Tước nghe rõ ràng, nửa điểm cũng không khách khí: “Ta có thể thêm một điều vào 《Phàm Giới Thủ Tục》 không?”
Lão tổ trong khoảng thời gian ngắn liên tiếp bị hai người làm cho cạn lời.
*Từng đứa một sao đều không chịu tuân theo quy củ vậy chứ.*
Vô Uyên liếc nhìn Khương Tước, *nàng thật sự dám đề xuất, nếu lời này mà đổi hắn nói, bây giờ roi đã quất lên người rồi.*
💬 Bình luận chương