Đúng là thanh kiếm bạc tình bạc nghĩa!
“Khá tốt.” Khương Tước cười hì hì nhìn Lẫm Phong trưởng lão đang mặt mày xám xịt, “Giờ thì chỉ còn một lựa chọn thôi.”
Ngay sau đó, hai tay Lẫm Phong trưởng lão tự động giơ lên, không chịu khống chế mà tạo thành hình khẩu súng lục, đưa ra trước người trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.
“Làm gì đấy, làm gì đấy?!”
“Linh Ngộ! Linh Ngộ!” Lẫm Phong trưởng lão liều mạng kìm nén cái mông đang muốn xông tới, đại kinh thất sắc: “Linh Ngộ, huynh nói gì đi chứ!”
Linh Ngộ trưởng lão ngước mắt nhìn Khương Tước, trầm tư hồi lâu rồi mặt không cảm xúc nhìn Lẫm Phong trưởng lão, lạnh lùng thốt ra hai chữ: “Đi thanh thản.”
Trưởng lão vốn là chim cùng rừng, tai vạ đến nơi mạnh ai nấy bay.
“Đệch!” Lẫm Phong trưởng lão không ngờ ông ấy lại vô tình như vậy, “Tình cảm bao nhiêu năm của chúng ta mà huynh cư nhiên thấy chết không——”
Lời còn chưa dứt, Lẫm Phong trưởng lão đã dưới sự khống chế của Khương Tước mà lao vút đi như một con bò điên.
Tận Trời tông chủ đang bị đám đệ t.ử vây kín mít.
Lẫm Phong trưởng lão từ xa đã gào lên với Tận Trời: “Né ra mau!”
Tông chủ không nhúc nhích, ngược lại đám đệ t.ử đang vây quanh hắn lại đồng loạt tản ra, để Lẫm Phong trưởng lão trực diện đối đầu với Tận Trời.
“Không phải bảo các ngươi né ra, đồ ngu!” Lẫm Phong trưởng lão khản cả giọng, hoàn toàn tuyệt vọng.
Vốn dĩ còn trông chờ đám đệ t.ử chắn hộ một chút, giờ thì hay rồi, trước mắt không còn nửa điểm chướng ngại.
Nhưng cũng may, ông đang bay thẳng về phía chính diện của Tông chủ, góc độ này dù thế nào cũng không chọc trúng “cửa sau” được.
Trong vài khoảnh khắc ngắn ngủi, trong đầu Lẫm Phong trưởng lão lóe lên vô số ý niệm, cuối cùng dừng lại ở một câu: Nguy hiểm thật, thoát được một kiếp rồi.
Cùng lắm thì chọc trúng trán Tông chủ thôi.
Nhưng ông vẫn còn quá ngây thơ.
Ngay trước khi Lẫm Phong trưởng lão tiếp cận Tận Trời, Khương Tước đã hạ một mệnh lệnh vô cùng ác độc cho đám đệ t.ử: “Bảo Tông chủ của các ngươi chổng mông lên!”
Đám đệ t.ử nhận lệnh mà chẳng biết phải làm sao, đại não còn đang mông lung thì thân thể đã hành động theo sự khống chế của Khương Tước.
Gần vạn tấm Định Thân Phù che trời lấp đất ném về phía Tận Trời.
Chillllllll girl !
Tận Trời phản ứng cực nhanh, linh khí quanh thân bùng nổ, đ.á.nh nát toàn bộ số bùa chú đó.
Khương Tước thấy vậy liền nháy mắt với Huyền Vũ. Huyền Vũ nhảy vọt tới bên cạnh Tận Trời, há mồm hút sạch luồng linh khí đó, Định Thân Phù lập tức bao phủ lấy Tận Trời.
Định Thân Phù đối với Độ Kiếp đỉnh phong chỉ có tác dụng rất ngắn, nhưng thế là đủ rồi.
Lăng Hiên ba người lao tới như bay, Lăng Hiên vừa khóc vừa giúp Tận Trời xoay người lại, để hắn đưa lưng về phía Lẫm Phong trưởng lão.
💬 Bình luận chương