Cố Hàn Ngọc lùi lại nửa bước, dùng chuôi kiếm đẩy Hứa Đình ra, giọng lạnh lùng: "Ta không thích người khác chạm vào mình."
Hứa Đình khinh bỉ bĩu môi, lại chạy sang bên cạnh Ninh Sương Nhi: "Sư muội, muội có thấy..."
"Đừng có thấy này thấy nọ, dùng sự thật mà nói chuyện." Ninh Sương Nhi chẳng thèm nghe hắn nói hết câu.
Hứa Đình lại bị dội gáo nước lạnh, dứt khoát quay sang tìm sự an ủi từ Chung Lăng Tuyết: "Đại sư tỷ, tỷ có cảm thấy một luồng âm phong không?"
Chung Lăng Tuyết im lặng nghe hắn nói xong, đứng trước sơn môn ngáp một cái thật dài, lau nước mắt bảo: "Sao cũng được, không quan trọng."
Hứa Đình: "..."
Đôi khi thật sự thấy tuyệt vọng, sư huynh thì lạnh lùng, sư tỷ thì "Phật hệ", sư muội thì là đồ cổ hủ, rốt cuộc ai có thể bảo vệ hắn đây?
Hắn do dự mãi, cuối cùng vẫn lảng vảng bên cạnh Cố Hàn Ngọc. Lạnh thì lạnh chút vậy, nếu thật sự có quỷ tu thì ít nhất sư huynh cũng sẽ ra tay tẩn chúng.
Đại sư tỷ chưa chắc đã ra tay, tiểu sư muội chưa chắc đã đ.á.nh lại, vẫn cứ phải là sư huynh thôi.
Mười mấy người đứng trước sơn môn điều tra hồi lâu mà không thấy gì bất thường, Ninh Sương Nhi lạnh giọng quát: "Rốt cuộc là kẻ nào đang giả thần giả quỷ, ra đây!"
Nàng hoàn toàn không ngờ kẻ đó có khi đã lẻn vào nhà mình rồi.
Nhóm Khương Tước nấp sau hòn non bộ cách sơn môn không xa, ló mắt ra nghe Thiên Toàn giới thiệu về mấy người kia.
"Nếu các ngươi muốn thám thính tin tức thì cứ bám theo sau bọn họ mà nghe. Trong tông môn nếu có chuyện cơ mật gì, ngoài Tông chủ và trưởng lão thì mấy người này chắc chắn là biết nhiều nhất."
"Được." Khương Tước nghe xong lời Thiên Toàn liền dặn dò mọi người: "Hôm nay chúng ta chỉ thám thính tin tức để xem ngày mai có hố không thôi, đừng có bày trò đấy."
Đám "u linh" vây quanh Khương Tước đồng loạt gật đầu, đầu còn chưa kịp ngẩng lên đã nghe thấy một tiếng thét ch.ói tai thê lương.
Chillllllll girl !
"Quỷ tu! Có quỷ tu! Có quỷ tu đang thổi hơi vào tai ta!" Hứa Đình sợ đến mức nhảy dựng lên cao ba thước. Hắn lúc chưa tu tiên đã sợ quỷ, ai ngờ tu tiên rồi mà vẫn có quỷ tu!
Khương Tước nhanh ch.óng đếm số mắt đối diện: Một, hai, ba... Thiếu mất hai đôi!
Là hai cái đồ óc bã đậu Văn Diệu và Từ Ngâm Khiếu!
Mọi người đồng loạt nhìn về phía sơn môn. Hứa Đình đã sợ đến mức lao vào Cố Hàn Ngọc, Cố Hàn Ngọc mặt không cảm xúc nghiêng người né tránh, Hứa Đình ngã sấp mặt xuống đất, trượt dài mấy thước.
Còn chưa kịp đứng dậy đã thấy lưng nặng trĩu, lá gan Hứa Đình như muốn vỡ ra, tiếng thét vang trời, hắn rút ra một xấp phù chú ném loạn xạ ra xung quanh.
Nào là Dẫn Lôi Phù, Bạo Phá Phù, Tốc Hành Phù... cái gì hắn cũng ném sạch.
💬 Bình luận chương