“Để lại lời nhắn! Mấy con ma kia để lại lời nhắn cho Tề trưởng lão!” Tên luyện khí sư bị đ.á.nh liều mạng gào lên một câu.
Ngoài phòng khôi phục lại sự yên tĩnh, Tề trưởng lão dạo bước đến cạnh cửa.
Du Kinh Hồng đang tức nổ phổi, gằn giọng: “Đọc!”
Đám luyện khí sư bắt đầu đồng thanh đọc theo nhịp: “Chữ thứ nhất: Nha!”
Mọi người: “...”
Chân mày Tề trưởng lão khẽ giật.
“Chữ thứ hai: Thích!”
Mọi người vội vàng bịt miệng, Tề trưởng lão nghiến răng nắm chặt nắm đ.ấ.m.
Ngoài cửa truyền đến tiếng đuổi bắt hỗn loạn, có kẻ áp sát vào cạnh cửa, ghé sát khe cửa thốt ra một câu đầy tính cà khịa: “A ~” (Nha ~ Thích ~ A ~)
Mọi người: “!!!”
“Ngươi muốn chết à! Sao lại ghé sát thế hả?!”
Trán Tề trưởng lão nổi đầy gân xanh.
Ngay khi bên ngoài đang loạn thành một đoàn, giữa không trung đột nhiên vang lên một tiếng đàn.
Du Kinh Hồng cùng đám đệ t.ử đang khống chế luyện khí sư đồng loạt khựng lại, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên trời.
“Kẽo kẹt kẽo kẹt, tưng tửng tưng tê ——”
Tiếng đàn ch.ói tai, hỗn loạn vang vọng khắp Lục Nhâm Tông.
Du Kinh Hồng há hốc mồm: “Cái này... đây không phải là tiếng của Thất Tuyệt Cầm phát ra đấy chứ?”
“Rầm!”
Cánh cửa phòng phía sau bị một cước đá văng, một lão già lôi thôi lếch thếch lướt qua mặt Du Kinh Hồng với tốc độ bàn thờ, để lại một tràng chửi rủa: “Mẹ kiếp, bổn trưởng lão thà chết cũng phải kéo cái lũ ngu ngục này xuống Tây Thiên cùng!”
“Cái loại ma quỷ gì mà dám gảy Thất Tuyệt Cầm ra cái âm thanh chết tiệt này hả?! Thất Tuyệt Cầm, thà gãy chứ không thể bị nhục!”
“Một lũ ma quỷ xương cốt đã thành tro, đồ thiếu đạo đức! ‘A’ cái rắm ấy mà ‘A’! Hôm nay bổn trưởng lão sẽ dạy cho lũ ma các ngươi cách làm người!”
Bất ngờ ập đến quá nhanh, đám đệ t.ử nhìn bóng dáng lôi thôi trên trời, rồi lại nhìn cánh cửa phòng mở toang, lắp bắp: “Ra... ra... ra rồi...”
Thanh Sơn trưởng lão bình thản tiếp lời: “Không sai, trưởng lão nhà các ngươi đi đ.á.nh nhau rồi, đừng có ngây ra đó nữa, mau đi giúp một tay đi. Sáu con ma kia không dễ đối phó đâu.”
“Đúng đúng đúng! Phải phải phải! Tề trưởng lão cuối cùng cũng sống lại rồi!!!”
“Mau đi thôi, đừng để Tề trưởng lão đ.á.nh chết mấy con ma đó thật, đó đâu phải ma, đó rõ ràng là thần tiên cứu mạng chúng ta mà!”
“Nói đúng lắm, đi mau, lát nữa phải thắp cho mấy vị thần đó ba nén nhang mới được. Tề trưởng lão ơi, xin ngài hãy nương tay!”
“Chỉ có mình ta lo lắng Tề trưởng lão có khi đ.á.nh không lại sao?”
“...”
“Câm cái mồm thối của ngươi lại!”
💬 Bình luận chương