Cả đời lăn lộn với tơ sợi, cứ nhìn thấy chúng là lão lại nhớ đến những ngày tháng làm trâu làm ngựa khổ sai.
Nhức cái đầu!
Làm thì làm vậy.
Còn sót lại có 507 cái thôi, thắng lợi đang ở ngay trước mắt!
Màu sắc chọn lại cuối cùng cũng được Vô Uyên gật đầu, lão sư phụ vuốt thẳng sợi tơ đặt trước mặt hắn: "Biên đi."
Tâm trí Vô Uyên vẫn đang đặt trên ngọc giản, theo thói quen nói một tiếng cảm ơn.
Lão sư phụ nghe mà ngẩn người. Tên này tìm đến lão mười ngày trước, lần đầu gặp trông như một vị sát thần mặt lạnh, cảm giác có thể vặn gãy cổ lão bất cứ lúc nào.
Nhưng ở chung lại thấy hắn ngoan ngoãn đến lạ, trừ ngày đầu tiên học biên kiếm tuệ có nói vài câu lạnh thấu xương ra, thì sau đó luôn im lặng như tờ.
Chỉ cần lão phối màu xong, hắn sẽ tiếp nhận và bắt đầu biên, không quản ngày đêm, kiên nhẫn và tỉ mỉ vô cùng.
Chỉ khổ cái thân già này cũng phải thức đêm thức hôm theo hắn.
Số khổ mà!
"Không có gì." Lão sư phụ ngáp một cái, khổ sở đi phối màu cho cái kiếm tuệ tiếp theo.
Vô Uyên đã nghe Kiếm Lão kể xong đầu đuôi câu chuyện, chỉ hỏi một câu: "Diệp Vô Ưu là người thế nào?"
Kiếm Lão hồi đáp rất nhanh: "Ta không ấn tượng lắm, nhưng vừa hỏi qua Diệp Thanh trưởng lão của Nại Xuyên Cảnh, nói là một đệ t.ử nội liễm, hay xấu hổ và rất bổn phận."
"Đã rõ." Vô Uyên trong lòng đã có tính toán: "Tra cho kỹ."
Chillllllll girl !
"Người nếu đã xảy ra chuyện ở Thương Lan Giới của chúng ta, nhất định phải cho người của Nại Xuyên Cảnh một lời giải thích thỏa đáng."
"Ngươi và các vị trưởng lão cứ mạnh tay mà tra, không cần phải kiêng dè quá nhiều."
Kiếm Lão: "Tiên Chủ không về sao?"
Vô Uyên nhìn năm cái kiếm tuệ đang chờ được biên bên cạnh: "Ừ, có việc."
Kiếm Lão im lặng một lát, rồi ngọc giản liên tục hiện lên tin nhắn: "Là định đợi đại đệ t.ử của Vô Thượng Thần Vực lành vết thương sao? Họ đúng là khách quý, nên tận tâm, nhưng Tiên Chủ thật sự không lo lắng cho Khương Tước chút nào à?"
"Nha đầu này tuy có nhiều chiêu trò quái đản, đ.á.nh nhau thì thiên phú dị bẩm thật, nhưng bị người ta vu oan giá họa thì đây là lần đầu."
"Người Thương Lan Giới đều biết rõ không phải con bé làm, chúng ta cũng sẽ dốc toàn lực điều tra chân tướng, nhưng trong quá trình này Khương Tước khó tránh khỏi chịu uất ức."
"Những lúc thế này, sư phụ và bằng hữu đều ở bên cạnh con bé, ngươi là phu quân mà lại vắng mặt, liệu có thỏa đáng không?"
"Năm đó mẫu thân ngươi mới vào tông môn, phụ thân ngươi sợ mọi người không chấp nhận được thân phận yêu tu của bà, lo bà nghe thấy những lời không hay, ngày nào cũng mắt quan lục lộ tai nghe bát phương, chỉ sợ có tin đồn nhảm nào lọt vào tai làm bà không vui."
"Khương Tước không giống mẫu thân ngươi, con bé dũng cảm, hay quậy phá lại có bản lĩnh, nhưng ngươi không nên bỏ mặc uất ức mà con bé đang phải chịu."
Vô Uyên miết nhẹ cạnh ngọc giản, nhìn viên Song Sinh Châu đang im lìm trên cổ tay, hồi đáp Kiếm Lão: "Không phải bỏ mặc, chỉ là, có lẽ nàng cũng không cần ta."
💬 Bình luận chương