Chillllllll girl !
Khương Tước nhìn ả một lúc rồi rũ mắt, nghiêng đầu nói với đám người Nại Xuyên Cảnh: "Câm mồm hết đi."
Giọng nói lạnh lẽo khiến mọi người rùng mình, vô thức tuân lệnh, im như thóc.
Đám người Nại Xuyên Cảnh này tâm địa không xấu nhưng quá đơn thuần, dễ bị dắt mũi.
"Sư huynh, huynh chẳng phải có vật chứng Khương Tước để lại sao? Mau lấy ra đi." Sư Yên nhân lúc mọi người đang ngẩn người, vội vàng đẩy Ông Úc Chi lên phía trước.
Ả thầm nghĩ Khương Tước đúng là đồ ngốc, lại còn đi giúp ả giải vây.
Vừa hay, nhân chứng phản bội thì đã sao, bọn họ vẫn còn vật chứng.
Dù sao thì lời nói cũng không có bằng chứng xác thực, chỉ cần bọn họ cắn chết không nhận thì ai chứng minh được Diệp Vô Ưu nói thật.
Hiện giờ vật chứng chỉ có chiếc vòng và cây trâm bạc.
Chiếc vòng ả có thể hủy đi ngay lập tức, nhưng Khương Tước định giải thích thế nào về cây trâm bạc đây?
Bọn họ đã tốn bao công sức mưu tính, hôm nay tuyệt đối không thể để Khương Tước trong sạch rời đi. Hủy hoại danh tiếng của nàng trước mặt tất cả đệ t.ử ngoại giới cũng thú vị lắm chứ.
Ông Úc Chi phối hợp với Sư Yên, lấy cây trâm bạc từ trong túi trữ vật ra: "Cây trâm này ——"
"Chuyện chiếc vòng còn chưa xong đâu." Khương Tước thong thả nhắc nhở.
Ông Úc Chi nhíu mày, Sư Yên ló đầu ra sau vai hắn, giận dữ lườm Khương Tước: "Biết ngay là ngươi vừa nãy giả vờ tốt bụng mà."
"Hiểu lầm rồi." Khương Tước cảm thấy Sư Yên đúng là ngây thơ quá mức: "Lòng tốt của ta không bao giờ dành cho hạng người như cô."
Nàng bảo đám người Nại Xuyên Cảnh im lặng chẳng qua là vì thấy họ ồn ào quá thôi.
So với việc nói nhảm, nàng thích trực tiếp động thủ hơn.
Khương Tước vừa dứt lời, Nghê Quân đã lao vút ra. Một bóng ma đen kịt lướt qua Từ Thật trưởng lão, Hoa Húc và Ông Úc Chi, giật phắt chiếc vòng trên cổ tay Sư Yên rồi bay về cạnh Khương Tước trong chớp mắt.
Nghê Quân hóa lại nguyên hình, đặt chiếc vòng vào lòng bàn tay đang mở sẵn của Khương Tước.
Khương Tước cẩn thận nhận lấy, rót linh khí vào, đợi một lát rồi đưa cái tên "Diệp Vô Ngu" đang hiện lên cho mọi người xem.
Đến nước này thì tội danh đã rõ rành rành.
Trộm đồ của người khác, không còn gì để chối cãi.
"Đó là con gái của Sư Sở Thiên sao?"
Bên ngoài kim điện, trên ngọn cây ngô đồng giữa làn mây trắng, ba vị tiên quân đang lặng lẽ quan sát mọi chuyện.
Người vừa lên tiếng có khuôn mặt như ngọc, dáng người thanh thoát như tùng hạc, chính là đại đệ t.ử của đệ nhất tiên tông Vô Thượng Thần Vực —— Vân Thâm.
💬 Bình luận chương