Vậy là Khương Tước nói... cái "vận đen" đó đã biến mất rồi sao?
Thật... thật sao?
Nàng ngẩn ngơ hồi lâu, đến khi sực tỉnh thì Khương Tước đã đáp xuống võ đài.
Không khí trước võ đài trở nên trang nghiêm, Khương Tước và Hoa Húc đứng đối diện nhau. Bắc Xuyên trưởng lão đứng phía trước đang tuyên đọc quy tắc.
Các trưởng lão và tông chủ khác lần lượt ngồi vào khán đài hai phía đông tây. Vị trí của Tiên Chủ đại nhân ở phía đông vẫn còn trống.
Tề trưởng lão và Thanh Sơn trưởng lão ngồi cạnh nhau, hai ông lão đều rất căng thẳng, Bắc Xuyên trưởng lão cứ nói được hai câu là họ lại lau mồ hôi lạnh một lần.
Thanh Sơn trưởng lão hôm qua bị Kiếm Lão gọi đi trông chừng đám Hoa Húc nên không biết chuyện Khương Tước cưỡng ép đột phá, còn Tề trưởng lão thì biết Hoa Húc lợi hại nên lo cho Khương Tước.
Giọng Bắc Xuyên trưởng lão vang dội đanh thép, Khương Tước đứng đó với vẻ lười biếng nhưng nghe rất chăm chú. Rất nhanh, nàng đã tóm gọn mấy chục câu nói nhảm của Bắc Xuyên trưởng lão thành một câu:
"Đừng đ.á.nh chết là được, một bên nhận thua thì trận đấu kết thúc."
Sau đó là mấy lời khách sáo xã giao, Khương Tước không nghe nữa, nàng ngẩng đầu nhìn vào đám đông đệ t.ử, xác nhận nữ tu kia vẫn còn ở đó mới thu hồi tầm mắt.
Tiên Chủ đại nhân cùng đám Văn Diệu đến đúng lúc quy tắc vừa được đọc xong.
Đám đệ t.ử đồng loạt quỳ xuống nghênh đón Tiên Chủ.
"Miễn lễ."
Vô Uyên đã thay lại bộ hắc kim bào trang nghiêm lãnh đạm, mặt mày xa cách, cao không thể chạm tới.
Khương Tước cùng đám đệ t.ử nhìn theo hắn ngồi xuống, nghe thấy hai tên đệ t.ử dưới võ đài thì thầm với nhau.
"Tiên Chủ đại nhân nhìn lạnh lùng quá, lúc ở bên Khương Tước hắn cũng thế này sao?"
"Ai mà biết được? Nhưng mà... tuy Tiên Chủ đại nhân khiến người ta an tâm, nhưng cảm giác rất khó gần, chắc chẳng biết lãng mạn là gì đâu."
"Ta cũng thấy thế, hu hu, Khương Tước tội nghiệp quá, hay là ly hôn đi, tìm một con 'tiểu cẩu' biết làm nũng không tốt hơn sao?"
"Tiểu cẩu biết làm nũng? Ngươi đang nói chính mình đấy à?"
"Ngươi điên rồi! Ta mà xứng á?!"
Khương Tước ngoáy tai, liếc nhìn Vô Uyên, vừa vặn chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của hắn.
Nàng thu hồi tầm mắt, khẽ mím môi, thầm nghĩ đám đệ t.ử này chẳng hiểu gì về Vô Uyên cả.
"Quy tắc đã rõ, mong hai bên tỷ thí giữ vững sự công bằng, dùng thực lực bản thân để phân cao thấp."
Chillllllll girl !
Bắc Xuyên trưởng lão vừa dứt lời, một tiếng chuông trầm hùng vang vọng tận mây xanh, làm kinh động cả đàn chim trời.
Trận đấu chính thức bắt đầu.
Trước võ đài im phăng phắc, bầu không khí căng thẳng lan tỏa từng chút một.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào hai người ở giữa võ đài.
Hoa Húc bước ra khỏi trận pháp trói buộc, khí thế quanh thân đột ngột trở nên sắc bén. Hắn chưa bao giờ thua trong bất kỳ trận tỷ thí nào, dù trận chiến hôm nay liên quan đến sự sống chết của hắn sau này, hắn vẫn giữ vẻ kiêu ngạo cuồng vọng.
💬 Bình luận chương