Ngay cả tiếng r*n r* khẽ khàng không kìm được cũng biến thành tiếng vang vọng lại bên tai.
Đang hôn, Vô Uyên nhẹ nhàng nhéo cằm nàng, bảo nàng mở miệng.
Khương Tước mở ra, hắn vẫn không hài lòng: "Thêm chút nữa."
Được thôi, vậy thì thêm chút nữa.
Ai ngờ hắn lại được voi đòi tiên: "Vẫn chưa đủ."
Khương Tước ngậm chặt miệng, cắn hắn một cái, giọng nói vừa nhỏ vừa khàn: "Ít nói nhảm đi, rốt cuộc có hôn hay không?"
Vô Uyên cuối cùng cũng an phận, tiếng quấn quýt khiến người ta đỏ mặt tía tai lại vang lên lần nữa.
Lá phong đỏ nhẹ nhàng rơi rụng.
Hồi lâu sau, Khương Tước quay mặt đi, che lấy đôi môi đang lấn tới, ngón tay bấu chặt vào thân cây, th* d*c nói: "Thêm nửa nén hương nữa thôi, ta còn rất nhiều việc phải làm."
"Sắp phải xa nhau rồi." Hơi thở của Vô Uyên phả vào lòng bàn tay nàng, đôi mắt nhạt màu lộ ra vẻ oán trách: "Ngươi thật bình tĩnh."
Khương Tước: ""
Nàng quay lại nhìn thẳng vào Vô Uyên, bất đắc dĩ nói: "Chỉ có sáu ngày thôi mà."
Hơi thở nóng rực của Vô Uyên dần lạnh xuống, hắn mím đôi môi mỏng, buông người trong lòng ra, lau đi vệt nước nơi khóe môi nàng, giọng nói không nóng không lạnh: "Phải, chỉ có sáu ngày thôi."
Chỉ có mình hắn là không nỡ rời xa.
Một cơn gió thổi tới từ vách đá, cành phong đỏ rung động dữ dội. Vô Uyên đang định xoay người, Khương Tước đã nhanh tay nắm lấy cổ tay hắn.
Lá phong bay đầy trời, nàng thốt ra một câu:
"Ta sẽ nhớ ngươi."
Vô Uyên không kìm được mà nhếch môi, đôi tay nâng mặt nàng lên, trán chạm trán: "Ngươi làm thế này thì ta đi sao nổi?"
Khương Tước suy nghĩ một chút, đưa ra gợi ý: "Hay là... ta đi trước nhé?"
Vô Uyên: ""
Cho miếng ngọt xong lại đ.â.m cho một đao à?
Khương Tước vò rối tóc hắn một trận: "Đi đây."
Kim quang của trận pháp truyền tống xuất hiện cùng lúc với giọng nói của nàng, khi nàng nói xong, người đã biến mất không tăm hơi.
Vô Uyên theo bản năng đưa tay ra, chỉ bắt được một mảnh phong đỏ đang xoay tròn rơi xuống.
Hắn đứng lặng tại chỗ một lát, trả mảnh phong về với đất mẹ, nhìn về hướng Xích Dương Tông một cái, rồi tĩnh tâm bắt đầu làm việc của mình.
Hắn phải rời đi sáu ngày, tuy rằng mỗi ngày đều sẽ xem ngọc giản vào giờ cố định để không lỡ việc, nhưng vẫn cần báo trước cho tông chủ các tông để có sự sắp xếp, đề phòng bất trắc.
Vừa đặt ngọc giản xuống, truyền âm thạch trong tay áo đã phát sáng.
Là vị nữ tu ở Diệu Khung Cảnh.
"Vô Uyên Tiên Chủ, ta đã xin chỉ thị của tông chủ, có thể đưa ngài đến Diệu Khung Cảnh bất cứ lúc nào. Khi nào ngài xuất phát thì liên hệ với ta là được."
Vô Uyên đáp: "Bây giờ luôn đi."
"Được." Vị nữ tu này cũng rất sảng khoái: "Vậy ta đứng đợi Tiên Chủ trước sơn môn Thiên Thanh Tông."
💬 Bình luận chương