Đám đệ t.ử Nại Xuyên Cảnh hoàn toàn dẹp bỏ sự nghi ngờ của mình:
"Khương Tước ấy à, cô ấy đi cùng với Thù Nguyệt sư tỷ của chúng ta rồi."
"Cơ mà đám người đó đúng là trâu bò thật sự, tông môn các người có được họ quả là phúc đức ba đời!"
"Chứ còn gì nữa, vả lại Thương Lan Giới hiện giờ đã có ba cột linh trụ, đợi ngày sau thăng cấp thành đại thế giới, có khi Vô Thượng Thần Vực cũng phải hít khói ấy chứ."
"Thẩm sư huynh của các người giờ đang bị đám người ở các dị giới khác vây kín rồi, ai cũng muốn nhờ vả Khương Tước đi lấy lại bảo vật hộ họ."
Đám đệ t.ử Tàng Kinh Các có chút không hiểu nổi: "Tại sao Khương Tước sư tỷ lại giúp các người chứ?"
Bọn họ quá hiểu tính Khương Tước sư tỷ rồi, đối nội thì hộ đoản, đối ngoại thì đ.ấ.m không trượt phát nào, làm việc tốt gì đó chắc chắn phải hố cho đối phương đến cái quần đùi cũng không còn mới chịu.
Dù hôm nay cô nàng có hố cả người nhà, nhưng bọn họ tin chắc Khương Tước sư tỷ nhất định có lý do của mình.
Lúc này, đột nhiên nghe đệ t.ử Nại Xuyên Cảnh nói vậy, cả đám ngơ ngác, không đúng nha, tuyệt đối có biến.
Đệ t.ử Nại Xuyên Cảnh đang lúc tâm tình tốt, khua môi múa mép kể đại khái: "Bởi vì kinh thư cướp về được, chúng ta chia cho cô ấy bảy phần mà."
Người bên cạnh phụ họa: "Nghe vị Thẩm sư huynh kia nói, là phải dùng kinh thư của đại thế giới để lấp đầy mấy cái kệ sách bị bọn họ đào rỗng."
Đệ t.ử Tàng Kinh Các càng nghe mắt càng sáng, nghe đến câu cuối cùng thì suýt chút nữa quỳ xuống dập đầu với Khương Tước ngay tại chỗ. Biết ngay mà!
Bọn họ quả nhiên là bảo bối được Khương Tước sư tỷ nâng niu trong lòng bàn tay!
"Nói cho các người biết, bảo bối của chúng ta đều là ——" Đệ t.ử Nại Xuyên Cảnh còn định thao thao bất tuyệt tiếp, nhưng đám đệ t.ử Tàng Kinh Các đã ngự kiếm biến mất hút.
"Ơ kìa sao lại chạy rồi! Chúng ta còn chưa nói xong mà!"
"Bên kia lại có mấy người bay tới kìa, chặn lại!"
"Nốt đợt này thôi nhé không nói nữa đâu, phải nhanh chân lên Lam Vân Phong chăm sóc người bệnh đây."
"Biết rồi biết rồi, tại tôi ngứa mồm quá thôi, xong ngay đây."
Một vòng chia sẻ nhiệt tình mới lại bắt đầu, còn mấy vị đệ t.ử Tàng Kinh Các đã lao thẳng tới đỉnh núi của Kiếm Lão, mặt mày hồng hào, hớn hở như bắt được vàng: "Trưởng lão! Tông chủ! Tin tốt! Tin đại hỷ đây!"
Trước đỉnh núi, bốn vị tông chủ đang ủ rũ héo úa vây quanh một chỗ, bàn bạc xem chuyện này nên dọn dẹp hậu quả thế nào. Nghe thấy tiếng gào thét của đám đệ t.ử, họ chỉ liếc mắt nhìn một cái rồi lại quay đầu tiếp tục sầu đời.
Tàng Kinh Các bị khoét sạch rồi thì còn tin tốt gì nữa, trừ phi Khương Tước đem trả lại đống sách đã trộm.
Nếu không, đối với họ lúc này, chẳng có chuyện gì được coi là tin tốt cả.
💬 Bình luận chương