Thế giới bỗng chốc yên tĩnh.
Chillllllll girl !
Thanh Sơn trưởng lão, các sư huynh và đệ t.ử các tông môn đứng ngoài cửa đều trợn mắt há mồm nhìn vị trưởng lão đang "dính" trên tường.
Cái tình huống quái quỷ gì đây? Một đệ t.ử Luyện Khí kỳ đ.ấ.m bay trưởng lão Nguyên Anh kỳ vào tường?!
Vị trưởng lão trên tường cũng không hiểu tại sao sự việc lại thành ra thế này. Sáng sớm lão dậy không thấy đại đệ t.ử đâu, lập tức đi tìm Thanh Sơn đòi người. Chắc chắn là Khương Tước đã bắt cóc đệ t.ử của lão!
Thanh Sơn trưởng lão nghe xong chỉ thấy lão đang ngậm máu phun người: "Đệ t.ử của ông là bảo bối gì quý giá lắm sao mà đồ nhi của ta phải bắt hắn?"
"Nó chắc chắn là tham lam sắc đẹp của đồ nhi ta!" Tề trưởng lão vì quá giận mà nói năng lộn xộn, nhưng vừa dứt lời lão lại thấy... có lý: "Đúng, chắc chắn là vậy!"
"Nếu không thì hôm qua mới gặp lần đầu, tại sao Khương Tước chỉ nhắm vào đồ nhi ta? Không phải muốn gây sự chú ý thì là cái gì?"
"Ông chưa tỉnh ngủ à?" Thanh Sơn trưởng lão không thể tin nổi: "Hay là Lục Nhâm Tông các người không có gương?"
Lý Hiên Viên lão cũng từng thấy qua, thiên phú thì tốt thật nhưng nhan sắc cũng thường thôi, so với mấy đứa đệ t.ử của lão còn kém xa, chứ đừng nói là so với Tiên chủ. Khương Tước đến Tiên chủ còn chẳng thèm nhìn thêm cái nào, mà lại đi thèm gây chú ý với đồ nhi của ông? Đúng là nói nhảm!
"Tề trưởng lão bớt bốc phét đi, lo mà đi tìm đệ t.ử của ông đi, đừng có ở đây gây sự." Thanh Sơn trưởng lão mở cửa tiễn khách.
Tề trưởng lão giận dữ phất tay áo, lao thẳng đến phòng Khương Tước: "Khương Tước! Ngươi cút ra đây cho ta, trả đồ nhi lại đây!"
Thanh Sơn trưởng lão vội đuổi theo: "Làm gì đấy, cái lão già này định ỷ lớn hiếp nhỏ à?"
Đệ t.ử Lục Nhâm Tông và đám người xem náo nhiệt cũng vây quanh. Đám người Lam Vân Phong cũng bị đ.á.nh thức, chưa hiểu chuyện gì đã chạy theo Thanh Sơn trưởng lão để cản người.
Khổ nỗi Tề trưởng lão chạy quá nhanh, lao thẳng đến cửa phòng Khương Tước, kết quả là bị nàng vừa mở cửa đã tặng cho một đ.ấ.m khảm vào tường.
Lần này là bị thương thật rồi. Lại còn trước mặt bao nhiêu người.
Thanh Sơn trưởng lão nhanh ch.óng lấy lại tinh thần, nhìn Khương Tước. Cái con bé này, trước đại bỉ mà dám đ.ấ.m trưởng lão tông môn khác, kiểu này không bị cấm thi đấu mới là lạ.
Khương Tước cũng phản ứng cực nhanh, nàng ôm lấy cổ tay rồi ngã phịch xuống đất: "Đau quá, đau chết mất thôi!"
Lúc ngã xuống, nàng nhân lúc không ai chú ý nhét một viên Thương Tâm Đan vào miệng, lập tức nước mắt đầm đìa.
Đám người Lam Vân Phong biết thừa nàng đang diễn, nhưng nhìn nước mắt nàng rơi như mưa cũng thấy hoảng. Tiểu sư muội chưa bao giờ khóc cả, chẳng lẽ... bị thương thật?
Khương Phất Sinh ôm Khương Tước vào lòng: "Muội không sao chứ? Sao lại khóc thảm thiết thế này?"
Nàng có thể đ.ấ.m nát cả ngọn núi, sao đ.ấ.m một người mà lại khóc đến mức này?
💬 Bình luận chương