Vô Uyên chậm rãi ngẩng đầu, mặt không cảm xúc nhìn thẳng Phục Man, thành thật nói: "Đoán bừa thôi."
Phục Man tán thưởng gật đầu: "Thế mà cũng đoán trúng, đúng là trẻ nhỏ dễ dạy."
"Ta nói cho ngài nghe, mất trí nhớ không thành vấn đề, cho dù đại não của Khương Tước cô nương có quên ngài, thì trái tim nàng cũng không quên đâu." Phục Man nhớ lại chuyện cũ, nụ cười trên môi không khỏi mở rộng, "Ngài cứ mạnh dạn cầu hôn đi, nếu trong lòng nàng có ngài, nàng sẽ đồng ý thôi."
"Phục Man cô nương, xin lỗi." Vô Uyên vẫn canh cánh cơn đau lúc nãy, hắn không cho rằng đó là ảo giác, "Đa tạ cô nương đã chỉ bảo, Vô Uyên ghi nhớ trong lòng, nhưng hiện giờ ta có việc gấp, phải đi ngay."
"À được, ngài mau đi đi." Phục Man hơi ngại, nàng vốn là người nói nhiều, hễ mở miệng là không dừng lại được, "Chính sự của ta cũng xong rồi, đi đây."
"Cô nương đi một mình sao?" Vô Uyên nhạt giọng hỏi thêm một câu.
"Vâng, chỉ là tới hỏi một câu thôi, một mình là đủ rồi." Phục Man xua tay nói.
Vô Uyên gọi Bạch Hổ ra, dặn dò: "Đưa Phục Man cô nương một đoạn."
Phục Man hơi bất ngờ, xem ra vị Tiên chủ đại nhân này làm việc chẳng lạnh lùng chút nào. Nàng nhìn Vô Uyên mặt như băng sơn trước mắt, nhớ lại lúc Khương Tước mất nàng đi đưa áo cưới, khi đó nàng còn chẳng dám nhìn thẳng Vô Uyên, hơi thở toàn thân hắn lạnh lẽo, xa cách ngàn dặm. Nói chuyện với hắn xong mà tay nàng còn run.
Hôm nay Tiên chủ Vô Uyên tuy vẫn mặt không cảm xúc, nhưng lớp băng cứng vô hình bao quanh hắn đã lặng lẽ tan chảy. Sự thay đổi này là vì ai, không nói cũng biết.
Phục Man mỉm cười, thật lòng mừng cho hai người.
Bạch Hổ vẫy đuôi đi tới bên cạnh nàng, Phục Man không từ chối, chắp tay cảm ơn: "Đa tạ Vô Uyên Tiên chủ."
"Đúng rồi Tiên chủ đại nhân." Trước khi đi, Phục Man đưa tay che miệng, nói nhỏ với Vô Uyên: "Có một số việc phải nắm bắt thời cơ, nam nhân mà, chủ động lên một chút, lúc cần thiết thì hiến thân cũng chẳng sao đâu."
Vô Uyên: "..."
Chillllllll girl !
"Toàn bày trò bậy." Tiên chủ đại nhân phũ phàng nhận xét.
"Ha ha ha ha ha!" Phục Man cười vang.
Vô Uyên cũng khẽ nhếch khóe môi.
"Tùy ngài thôi, đi đây!" Phục Man không nói thêm nữa, lập tức ngự kiếm rời đi.
Bạch Hổ bám sát theo sau hộ tống nàng.
Vô Uyên thu hồi tầm mắt từ chỗ Bạch Hổ, đang định đằng vân đi tìm Khương Tước, thì vừa xoay người đã nhận thấy một ánh mắt từ giữa không trung truyền tới. Hắn ngưng thần ngước nhìn, không chút phòng bị mà đối diện với ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng của Khương Tước.
💬 Bình luận chương