Vương Lệ Cầm cho tay vào trong túi, cảm giác cái túi bị khâu hơi chặt, cô ta đưa tay vào sâu hơn, cuối cùng cũng sờ thấy một phong bì thư, vội báo cáo: "Giám đốc Vương, đúng là có một bức thư, tôi lấy ra luôn đây. Ái…" Vương Lệ Cầm thấy đau buốt ở tay.
Vương Các Đông cuống lên hỏi: "Sao thế?"
"Hình như tay tôi bị cái gì đó kẹp… kẹp chặt… tôi không rút ra được," Cô ta cho tay kia vào trong cái túi vải, định lật miếng sắt đang kẹp chặt tay mình ra, cố hết sức, tay trái mới đẩy được miếng sắt lên, tay phải rút chiếc phong bì thư ra, "tôi lấy… lấy ra được rồi."
Lúc này, cô ta cảm giác hơi chóng mặt, nhìn thấy trên tay có mấy lỗ kim châm, hơi đau.
Không để ý thấy giọng cô ta đã hơi bất thường, Vương Các Đông hỏi: "Mở ra xem thư viết gì?"
Mắt Vương Lệ Cầm đã trở nên đờ đẫn, nhưng ý thức trong đầu vẫn chưa phản ứng kịp, cô ta yếu ớt mở bức thư, run rẩy rút lá thư bên trong ra, nhìn thấy trên giấy chỉ có ba chữ được in rất lớn: "Đã chết chưa?"
Cô ta không trả lời câu hỏi của Vương Các Đông, ngã lăn xuống đất.
"A lô? A lô? Vương Lệ Cầm, chị sao thế, chị có nghe tôi nói không?"
Không có ai trả lời.
Lâm Kiệt ở bên cạnh cuống lên bảo: "Anh cả, không ổn rồi!"
Cùng lúc đó, giọng cảnh sát chửi một câu.
Theo lời của tên bắt cóc, hiển nhiên là Giang Tiểu Binh đã bị hại, bây giờ là mùa đông, họ cũng không thể lặn xuống nước vớt lên, đành gọi điện thoại cho đội tìm kiếm và cứu hộ.
Mấy tiếng sau, quả nhiên ở khu vực nước sâu dưới một tảng đá lớn đối diện với tảng đá xanh, một chiếc bao to được vớt lên, bên trong có vài tảng đá và thi thể của Giang Tiểu Binh đã biến dạng vì bị ngâm quá lâu trong nước.
Vương Các Đông đờ đẫn ngồi bệt ra đất, một vụ bắt cóc, khiến cả đội Trinh sát hình sự quay cuồng chóng mặt, cuối cùng tên bắt cóc không hề xuất hiện, nhưng hai người bị giết, ba triệu tệ tiền mặt bị hủy, đúng là đã giết hại cả nhà họ Giang, đồng thời hủy hoại gần một nửa tài sản nhà họ, người chết nhà tan.
Trong lòng Vương Các Đông đan xen các loại cảm xúc, tức giận, oán hận, anh nhất định phải tìm cho ra hung thủ, nhưng anh cũng có một dự cảm rất tỉnh táo, lần này hung thủ là một đối thủ vô cùng lợi hại, anh chưa từng gặp kẻ nào như vậy, muốn bắt được hắn hiển nhiên không phải là việc dễ.
Tiếp theo, anh có rất nhiều việc phải làm, anh phải phân tích lại toàn bộ vụ án đã khiến anh mất mặt này.
Sau khi hoàn thành xong mọi việc, Trần Tiến cười vui vẻ: "Thấy chưa, anh đã bảo việc em làm chỉ là trò trẻ con mà. Vụ đầu tiên, anh đã lấy được first blood (giọt máu đầu tiên) rất suôn sẻ, đồng thời là một lần double kill (giết hai mạng), lại còn hóa vàng cho nhà em ba triệu tệ, nhà họ Giang đã bị hủy hoại hoàn toàn. Có điều, em yên tâm, đây mới chỉ là bước khởi đầu."
Anh ta nhếch mép cười, nói thêm một câu: "Càng phải cảm ơn cậu, không có cậu, mỗi bước đi sẽ đều vô cùng khó khăn, người bạn thiên tài mà tôi rất coi trọng ạ."
💬 Bình luận chương