Đường đường cường giả cấp chúa tể tại sao có thời điểm như thế này, hơn nữa nhìn qua là bị thương rất nặng.
- Chuyện gì xảy ra?
Sở Mộ bước lên phía trước. Vịn lấy Mục Thanh Y nửa mê nửa tỉnh, đem nàng đưa vào gian phòng của mình.
Mục Thanh Y dường như không có khí lực nói chuyện, dựa vào Sở Mộ đi vào phòng của hắn, thời điểm nằm xuống thì nàng nhắm mắt lại.
Sở Mộ nhìn ra được Mục Thanh Y hẳn là nương tựa vào ý chí cường đại mà đi tới nơi này, nhưng mà Sở Mộ không rõ vì cái gì Mục Thanh Y lại bị thương nặng như thế, còn đi tìm mình là sao?
- Rống!
Bạch Hổ cũng bị tổn thương nặng, nó phủ phục bên giường của Mục Thanh Y. Cặp mắt kia híp nửa, không cho bất cứ kẻ nào tới gần chủ nhân hôn mê của nó.
Sở Mộ thấy thương thế Bạch Hổ cũng rất nặng, từ trong không gian giới chỉ lấy bình thuốc chữa thương Diệp Khuynh Tư luyện chế ra cho Bạch Hổ ăn vào.
- Ngươi ở nơi này trông coi. Ta đi tìm người trị liệu cho nàng.
Sở Mộ nhìn Bạch Hổ nói ra.
- Rống!
Bạch Hổ rống ra một tiếng, gọi Sở Mộ lại, dùng tinh thần chi âm nói cho Sở Mộ đừng cho kẻ nào biết nơi ẩn thân của chủ nhân mình. Truyện được muốn rơi lệ, hết lần này tới lần khác nàng lại kiên cường không muốn Sở Mộ nhìn thấy bộ dáng này của mình, chỉ có thể ngồi ở chỗ kia thỉnh thoảng ngẩn người, thương tâm một mình.
Sở Mộ nhìn ra được Mục Thanh Y nhất định là có hồn sủng bị giết, hắn cũng không biết nên an ủi như thế nào, chỉ ngồi nhìn nàng không nói chuyện.
Thế nhưng mà ngồi ngồi thì khóe mắt Mục Thanh Y lại ướt át.
Mục thị thật sự là hoàng tộc của Vạn Tượng Cảnh, nhưng mà từ khi Mục Vương mất tích, hậu nhân của Mục Vương chỉ treo danh tiếng hoàng tộc ở Vạn Tượng Cảnh, nhân khẩu đơn bạc, đến đời Mục Thanh Y đã là nhất mạch đơn truyền.
Hôm nay Vạn Tượng Cảnh đã sớm bị Hồn Minh cùng Tam đại cung điện chia cách, có thể Mục thị chỉ giữ lại một ít quyền lực cổ xưa, thậm chí đã chủ động đem tất cả quyền khống chế các thành thị giao cho hai phe.
Nhưng mà kết quả là đám lòng muông dạ thú không tôn trọng Mục thị, càng muốn diệt trừ nàng triệt để.
Giang sơn đã nhượng xuất, Mục thị đã lựa chọn thoái ẩn, thậm chí đã lựa chọn ràng buộc an nguy lên người của mình, vì sao còn muốn đuổi tận giết tuyệt như thế!
Tất cả những chuyện này làm Mục Thanh Y cảm thấy khuất nhục và tức giận không hiểu!
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nói với ta đi.
Sở Mộ nhìn thấy nữ chiến thần kiên cường như nàng cũng phải ch** n**c mắt, vẫn có chút không nhịn được mở miệng dò hỏi.
Mục Thanh Y ngẩng đầu nhìn qua Sở Mộ, nước mắt hiện ra trong khóe mắt.
Nhưng mà nàng không có thói quen thổ lộ với người khác, nàng càng không biết nên mở miệng thế nào.
Dù sao chuyện này tuyệt đối không có khả năng là bẫy rập ám hại nàng như vậy, Mục Thanh Y không tin được trong một tháng mà Mục thị rất có thể triệt để biến mất trong Vạn Tượng Cảnh, thậm chí còn có khả năng mang theo vô số buê danh.
Sở Mộ thấy Mục Thanh Y không nói lời nào, chỉ thở dài nói:
- Tính toán, ngươi ở đây an tâm dưỡng thương đi, ngươi ở nơi này rất an toàn.
Nói xong Sở Mộ đứng dậy ra khỏi phòng, để cho Mục Thanh Y ở một mình tự điều tiết.
- Ngươi có thể giúp ta rời khỏi thành Vạn Tượng sao?
Bỗng nhiên Mục Thanh Y nhẹ giọng hỏi một câu.
- Rời khỏi thành Vạn Tượng rất khó sao?
Sở Mộ khó hiểu hỏi.
💬 Bình luận chương