Sở Mộ nhớ rõ nàng là thành viên thế lực La Vực môn, địa vị La Vực môn cũng tương tự với Nguyên Tố môn, chẳng lẽ Tần Mộng Nhi tới đây tham gia Thiên Hạ Quyết?
"Là một tòa thành cấp tám ở La Vực hả? Hèn gì ta thấy bọn họ cũng không giống cao thủ, thì ra là xuất thân từ tiểu gia tộc mà thôi." Người thanh niên kia vừa nói vừa nở nụ cười đắc ý.
Tên thanh niên nói lời này làm cho Tần Mộng Nhi rất phản cảm, chính nàng cũng đến từ Cương La thành, cũng là một tiểu gia tộc, những lời này cũng là châm chọc bản thân nàng. Vì thế Tần Mộng Nhi nghe thấy lập tức lộ vẻ thoải mái. Bạn đang đọc truyện được ăn uống say sưa một bữa rồi."
Sở Mộ gật đầu đồng ý, dẫn hai người bọn họ rời khỏi quảng trường đi về phía nam.
Sở Mộ thuộc về cái loại người chỉ cần lấp đầy bụng là được, ăn cái gì cũng không quan trọng, chuyện trọng yếu là những ai đang đi cùng với mình.
Sở Hưng và Sở Trữ cũng có thái độ như thế, dự định tùy tiện chọn một địa phương có thể uống rượu là tốt rồi.
Thế nhưng, ba người Sở Mộ đi tới một tửu quán cực kỳ xa hoa, Sở Trữ và Sở Hưng bỗng nhiên lộ vẻ xấu hổ.
Sở Mộ cũng là người biết quan sát sắc mặt, nhìn thấy hai ca ca dáng vẻ kỳ lạ mới khó hiểu hỏi:
"Có chuyện gì?"
"Lúc nãy chúng ta tới nơi này định thưởng thức những món mỹ vị của Thiên Hạ thành, kết quả hai tên thủ vệ ngoài cửa tỏ vẻ nơi này chỉ phục vụ những người có danh hiệu thuộc các thế lực, vì thế không cho chúng ta tiến vào." Sở Hưng ngại ngùng nói.
"Chuyện này còn chưa tính, đúng lúc đó Tần Mộng Nhi và một gã đệ tử La Vực môn đi tới, chúng ta không nghĩ tới lại gặp phải Mộng nhi muội muội ở chỗ này cho nên vô cùng cao hứng. Kết quả cái tên nam tử bên cạnh Mộng nhi muội muội cũng quá kiêu căng, từ đầu đến cuối giả lơ không thấy chúng ta, trực tiếp lôi kéo Mộng nhi muội muội đi vào trong quán." Sở Trữ tức giận bất bình nói.
"Lúc nãy ta cũng thấy nàng, cái tên kia quả thật là nhìn không vừa mắt tý nào." Sở Mộ nhếch miệng mỉm cười nhàn nhạt.
"Tứ đệ, Mộng nhi muội muội không phải là có tình cảm với ngươi sao? Lúc ấy ngươi không nói tiếng nào đã đi đúng là hơi quá. Ngươi bây giờ cũng thấy rồi đó, cái tên kia bám theo nàng như chó dính xương, không phải là hư mất một đóa hoa sao?" Sở Trữ nói.
"Đúng vậy, Tứ đệ, ta nghĩ rằng Mộng nhi muội muội không có quan hệ gì với tiểu tử kia, có lẽ là do dính dáng tới La Vực môn mà thôi. Ngươi bây giờ cũng là một đại nhân vật rồi, trực tiếp xuất thủ luôn đi." Sở Hưng cười nói.
"Chỉ là chuyện đã qua."
Sở Mộ lắc đầu phủ nhận. Từ trước tới nay Sở Mộ vẫn xem Tần Mộng Nhi là muội muội của mình, cũng không có tình cảm gì đặc thù. Bản thân Sở Mộ cũng biết Tần Mộng Nhi lúc ấy quả thật có lòng, nhưng hắn không thể nào làm chuyện trái lương tâm của mình, nếu làm thế ngược lại cô phụ người ta lại càng không tốt.
"Chúng ta đi vào thôi."
Sở Mộ bây giờ không muốn suy nghĩ những vấn đề này, quay sang nói với Sở Trữ và Sở Hưng.
"Mấy tên thủ vệ sẽ không cho chúng ta vào đâu."
Sở Trữ đang định ngăn cản nhưng lại nhớ tới Sở Mộ bây giờ đã khác xưa rồi.
Trong đại sảnh sở giao dịch.
"Mộng nhi, tại sao?"
Cái tên thanh niên La Vực môn hỏi.
"Hình như ta để quên một món đồ ở tửu quán." Tần Mộng Nhi lo lắng nói.
"Không sao, bây giờ chúng ta lập tức quay lại đó, nhân viên tửu quán cũng biết vị trí chúng ta từng ngồi, không chỉ không dám động, ngược lại sẽ bảo đảm mọi thứ thỏa đáng." Tên thanh niên La Vực môn cười cười trấn an nàng.
Trong tửu quán.
Mọi người cùng nhau ngồi xuống, Sở Hưng và Sở Trữ chậm rãi tường thuật chuyện tình của bọn họ cho Sở Mộ nghe.
Gia tộc phát triển tương đối ổn định, không có bị chuyện gì gây trở ngại, tình huống những người khác cũng rất tốt.
Hiện tại đã biết được gia tộc đang vững bước phát triển, Sở Mộ cũng an tâm hơn rất nhiều. Một mình hắn ra ngoài xông xáo trước giờ vẫn không yên lòng tình huống của gia tộc. Bởi vì gia tộc của hắn còn rất yếu, chỉ cần một vài cường giả chân chính xuất hiện sẽ dễ dàng đánh sụp toàn bộ.
💬 Bình luận chương