"Ầm!"
Hai luồng năng lượng nổ tung ở giữa không trung, quang mang màu xanh lúc đầu vẫn có thể ngăn cản lực lượng bén nhọn của mãng xà.
Nhưng chỉ chốc lát sau, thanh quang dần dần ảm đạm, tiểu Chập Long bị lực lượng xung kích đánh văng ngược về phía sau.
Thân thể nó rơi xuống dưới, tiếp tục trượt theo mặt đất chiến trường đến khi đụng phải vách núi mới dừng lại được.
Thế nhưng, Tiểu Chập Long không có bị thương, sau khi đụng nát tầng nham thạch mới từ từ bò dậy, lắc lư đầu mấy cái giảm bớt choáng váng rồi nhìn thoáng qua Sở Mộ.
Sở Mộ phòng ngự cao hơn tiểu Chập Long rất nhiều, cho nên hắn rất bình tĩnh nằm gục trên lưng tiểu Chập Long, tự nhủ:
"Lan Xà Vũ Yêu đã sắp chín đoạn rồi, thực lực chân chính đại khái sánh ngang với mười đoạn - trung đẳng thống lĩnh."
Tiểu Chập Long đạt tới bốn đoạn năm giai chỉ có thể miễn cưỡng chống lại chuẩn thống lĩnh, quả thật là song phương chênh lệch thực lực không nhỏ.
"Tiểu gia hỏa kia quá cậy mạnh đi, dù sao đối phương cũng công kích trước mà."
Sở Thiến nhỏ giọng nói, đồng thời âm thầm than thở thực lực biểu ca thật là lợi hại. Chỉ là biểu diễn Hồn sủng lại có lực công kích mạnh mẽ như vậy, uy lực cỡ đó ít nhất cũng là cấp tám, vô cùng tiếp cận cấp chín rồi.
Lan Xà Vũ Yêu sải rộng hai cánh quanh quẩn trên bầu trời chiến trường, thân thể không ngừng cuộn tròn tựa như chờ chực con mồi.
"Hắc hắc, mặc dù nhìn không ra giai đoạn và đẳng cấp, nhưng ta đoán thực lực Hồn sủng của ngươi cũng chỉ đạt tới chuẩn thống lĩnh thôi, yếu hơn không ít!"
Trên mặt Tề Hân hiện lên nụ cười tự đắc, lớn giọng chế nhạo.
Thật ra hắn kiêu ngạo cũng đúng, bởi vì Lan Xà Vũ Yêu chỉ là thứ sủng của hắn.
Nếu đối phương đánh không lại thứ sủng của hắn, vậy thì chiến đấu chân chính chẳng phải là tùy tiện giày xéo hay sao?
Sở Mộ ngẩng đầu lên nhìn vào Lan Xà Vũ Yêu đang gào thét cao ngạo, vỗ vỗ đầu tiểu Chập Long, mở miệng nói:
"Buông thả U Linh!"
"Rống!"
Tiểu Chập Long gầm thét một tiếng rung trời, Long Hồn châu trên trán lập tức phát ra từng đợt U quang lạnh lẽo, đó là hồn phách chỉ có Sở Mộ và tiểu Chập Long mới có thể nhìn thấy, sau đó chậm chạp lượn lờ chung quanh thân thể tiểu Chập Long.
Mọi người không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy sinh vật không biết tên kia đang phát sinh biến hóa rất cổ quái. Những người kiến thức phong phú tạm thời suy đoán đó là lực lượng ma văn cổ xưa.
"Thập U Tập."
Sở Mộ trực tiếp hạ lệnh.
Chung quanh thân thể Tiểu Chập Long lượn lờ mười mấy linh hồn, tiểu Chập Long khẽ chộp một cái hấp thu năm hồn phách vào trong cánh, lực lượng hai cánh bắt đầu tăng trưởng.
Sau đó tiểu Chập long đập mạnh hai cánh, lao thẳng lên trời nhanh như tia chớp.
Lần này tốc độ tiểu Chập Long nhanh hơn trước nhiều lắm, thậm chí còn biểu hiện cường hãn hơn cả Lan Xà Vũ Yêu. Trong quá trình bay lên còn dẫn theo không khí dao động, hình thành từng trận phong bạo gào thét kinh hồn.
Tiểu Chập Long tiếp cận Lan Xà Vũ Yêu cực nhanh, ngay lúc này những hồn phách còn lại bỗng nhiên dung nhập vào móng vuốt tiểu Chập Long.
Chân trước lập tức bị xuất hiện một luồng U quang sâu kín, trảo nhận trở nên sắc bén gấp mấy lần.
"Ầm!"
Tiểu Chập Long đánh ra một kích tuyệt luân, ánh sáng xanh và u lam giao hòa bùng phát che kín bầu trời. Bạn đang đọc truyện được , trực tiếp nói thẳng ra thực lực chân chính của mình.
"Bậc thang thứ nhất, cảnh thứ chín?"
Đồ lão và Gian Thương cũng cảm thấy ngoài dự liệu, không nghĩ tới tiểu tử trước mắt này lại nằm trong hàng ngũ thanh niên tối cường của Thiên Hạ Cảnh.
Bất kỳ người nào tiến vào cảnh thứ chín tại bậc thang thứ nhất đều được xếp hạng trước 100 trong toàn bộ lãnh thổ Thiên Hạ Cảnh rồi. Thậm chí tất cả những địa cảnh chung quanh cũng khó lòng tìm không được đối thủ, cho nên thực lực chân chính của hắn khẳng định mạnh hơn Gian Thương.
"Chúng ta đi thôi, lão thái thái hẳn là điều chế xong linh vật rồi chứ?"
Sở Mộ hiển nhiên là không thèm để ý tới cao thủ cảnh thứ chín. Dù sao trải qua trận chiến này, Sở Mộ đã có thể phán đoán đầy đủ thực lực tiểu Chập Long rồi, trên phương diện tố chất thân thể tương đương chuẩn thống lĩnh, sử dụng đế hoàng lực và U Linh lực kết hợp sẽ tăng cường lên tới thống lĩnh đỉnh phong.
"Ừ, hẳn là xong rồi."
Gian Thương vội vàng trả lời, sau đó đi trước dẫn đường cho Sở Mộ.
Tề Hân thấy Sở Mộ muốn đi thì lầm tưởng người này bị thực lực chân chính của mình hù dọa, nhất thời cảm thấy thất vọng vô cùng, trong lòng thầm mắng tự mắng chính mình:
"Tại sao lại thiếu kiên nhẫn như vậy chứ? Tự nhiên nói mình tiến vào cảnh thứ chín Thiên Hạ Quyết làm cái gì, nói ra còn ai dám đấu nữa? Hắn ra lựa chọn rút lui thì mình hoàn toàn không có cơ hội phản kích.
Sở Mộ cũng lười quản Tề Hân suy nghĩ như thế nào, thân là thành viên trận doanh đế hoàng chẳng lẽ lại đi so đo với tiểu hài tử? Cầm hắn làm bao cát rèn luyện ấu sủng đã là vinh hạnh của hắn rồi.
Thế nhưng, Gian Thương đi trước dẫn đường lặng lẽ quay đầu lại nhìn Tề Hân, miệng lẩm bẩm:
"Thiệt là, Ốc Cổ thành càng lúc càng nhiều cao thủ b**n th**, tùy tiện chạy ra một tên lại là thanh niên cao thủ xếp hạng trước 100 Thiên Hạ Cảnh. Nếu thật sự chiến đấu, lão nhân gia ta cũng không phải là đối thủ của hắn."
"Ha hả, qua một đoạn thời gian nữa sẽ xuất hiện không ít nhân vật loại này. Khi đó sư đệ cần phải ẩn giấu một chút, lỡ may ngươi xui xẻo bị một tiểu cô nương hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi đơn khống diệt sạch tất cả chủ sủng thì … ha ha ha!"
Đồ lão vừa nói xong liền cười phá lên.
Gian Thương trợn mắt nhìn chằm chằm Đồ lão, mặt già đỏ lên nói:
"Ta không phải là lão gia hỏa Trương Ưng, hắn mới có gặp gỡ như vậy. Ban đầu ở Man Sơn từng được Thiên Cầm cô nương trị liệu một lần, không ngờ rằng hắn suốt ngày tưởng tượng lan man, len lén ngó chừng người ta. Kết quả cô nương kia triệu hoán Hồn sủng, ngươi đoán thế nào? Quân chủ đỉnh phong, lại còn là Bạch Yểm Ma, thực lực tiếp cận vô địch quân chủ rồi. Ha ha, lão Trương Ưng sợ tái mặt thiếu chút nữa đái ướt cả quần, may mắn là còn kiền nén được, chưa có làm gì quá đáng."
"b**n th** như vậy? Thực lực cỡ đó nhất định là xếp hạng trước 10 Thiên Hạ Cảnh rồi, ngay cả ta cũng đánh không lại."
Đồ lão kinh ngạc nói.
"Nói đến chuyện này làm ta nhớ lại, hình như đại hội Thiên Hạ Quyết lần này Hồn Điện xuất ra một tên thanh niên nghịch thiên, tên gọi là gì nhỉ? À, Sở Thần, nghe nói có cả Hồn sủng cấp đế hoàng."
Gian Thương vừa nói đến đây bỗng nhiên nhìn sang Sở Mộ, ngó lên ngó xuống thật cẩn thận rồi hỏi một câu:
"Đại thiếu gia, tại sao ngài không tham gia Thiên Hạ Quyết? Nói không chừng Sở Thần cũng bị ngài đánh cho hoa rơi nước chảy."
"…"
Sở Mộ nhất thời câm lặng.
Lúc nãy nghe Gian Thương nói chuyện còn tưởng rằng hắn đã đoán được mình là Sở Thần rồi, kết quả bỗng nhiên hỏi một câu làm cho Sở Mộ khó lòng trả lời.
Thế nhưng, Gian Thương nói lời này lại khiến cho Đồ lão ngây ngẩn cả người, trong giây lát tựa như đoán được một loại khả năng.
"Thiếu chủ, ngài… ngài không phải là Hồn Điện Sở Thần chứ?"
Đồ lão vội vàng dùng hồn niệm hỏi.
Sở Mộ không có trả lời, vẫn một mực im lặng tiến về phía trước.
Nhưng mà Đồ lão làm như đã nhận được câu trả lời khẳng định, chỉ đứng ngơ ngác tại chỗ nhìn vào bóng lưng Sở Mộ, thật lâu nói không ra lời. Khi Gian Thương bước qua mặt thì hắn mới kịp phản ứng, vội vàng chạy theo sau, trên mặt ngoại trừ cung kính lễ tiết còn có thêm vài phần kính sợ.
Thời điểm bọn họ trở lại đỉnh núi, lão thái thái đã hoàn thành nhiệm vụ của mình, luyện chế ra linh vật phẩm chất hảo hạng.
Sở Mộ cũng biết tài liệu dung hợp vô cùng trân quý, thậm chí còn mắc hơn cả tài liệu chính. Mặc dù Gian Thương và lão thái thái kiên quyết không muốn lấy tiền, nhưng Sở Mộ vẫn thanh toán sòng phẳng cộng thêm chút tiền thù lao.
Tiểu Chập Long xem như đã có linh vật U Linh hệ cần thiết khi tăng cường tới năm đoạn, Sở Mộ lập tức cáo biệt Gian Thương và Đồ lão.
"Một đoạn thời gian ngắn nữa tất cả mọi người sẽ tụ hội ở chỗ này, chẳng lẽ thiếu chủ tới đây không phải vì chuyện đó?"
Đồ lão thấy Sở Mộ muốn đi liền lộ vẻ ngạc nhiên trên mặt, vốn hắn còn định an bài gian phòng khách quý cho Sở Mộ nghỉ ngơi.
"Coi như là thế, nhưng ta sẽ tới Vạn Đoạn Triết Cốc lịch lãm ít lâu. Nếu như Đồ lão thấy linh vật U Linh hệ cao cấp hơn thì đặt mua giúp ta."
Sở Mộ nói.
"Đây là hiển nhiên!"
Đồ lão gật đầu đồng ý rồi đưa Sở Mộ xuống tận chân núi.
Sau khi rời khỏi Đại Sở thế gia, Sở Mộ thông qua ấn ký lưu tại đi tìm Sở Thiên Nhân.
Sở Mộ bước vào Ốc Cổ thành đã là buổi tối, một đường dò theo ấn ký liền nhìn thấy một tòa tửu đ**m rực rỡ giữa ngã tư đường.
Mùi thơm son phấn xông thẳng vào mũi làm cho hắn hơi khó chịu, điều này cho thấy nơi đây là chốn phong trần dành cho nam nhân lãng tử tiêu sầu.
Sở Mộ vốn là thanh niên thuần khiết trong lúc nhất thời không kịp nhận ra đây là địa phương nào, mãi đến khi nhìn thấy một đám đại thiếu gia, công tử nhà giàu ôm những cô nương xinh đẹp, yểu điệu phía sau cửa sổ mới bừng tỉnh đại ngộ.
Thời điểm Sở Mộ tìm được Sở Thiên Nhân thì hắn đang ôm một nữ tử chừng ba mươi tuổi phong tình vạn chủng uống chén rượu giao bôi, trên khuôn mặt cường giả Hồn Hoàng vốn uy nghiêm trang trọng lại xuất hiện một đống vết son đỏ thắm. Hình tượng hắn thoáng cái liền biến thành một vị khách làng chơi phong lưu lãng tử.
"Ách, tiểu tử ngươi mua sắm nhanh như vậy?"
Sở Thiên Nhân thấy cháu mình đi tới nhất thời lộ vẻ lúng túng, bàn tay heo cũng ngoan ngoãn hạ xuống.
Sở Thiên Nhân là trưởng bối Sở Mộ, bây giờ bị hắn nhìn thấy một mặt không tốt thế này hiển nhiên là cảm thấy xấu hổ.
"Khụ …!"
Vì muốn che giấu cảm giác lúng túng, Sở Thiên Nhân vội vàng giới thiệu đám bằng hữu ăn chơi với Sở Mộ.
"Nam nhân mà… hắc hắc, Tần Hồng, giới thiệu cho cháu ta một cô nương. Cháu ta là nhân vật phi thường, đừng có cầm ra mấy thứ phong trần mệt mỏi, mau gọi tới cô nương xinh đẹp nhất, sạch sẽ nhất, giỏi chiều chuộng nhất."
Sở Thiên Nhân mỉm cười sảng lãng, nhanh chóng điều chỉnh tâm tình của mình, vô cùng dứt khoát kéo Sở Mộ ngồi xuống uống mấy bát rượu.
"Quên đi, các ngươi chơi đi, ta tìm quán trọ tĩnh tu, sáng mai gặp sau!"
Sở Mộ lắc đầu cười khổ, vội vàng cự tuyệt ý tốt của Sở Thiên Nhân.
Sở Thiên Nhân cũng nhìn ra Sở Mộ không thích ứng với hoàn cảnh này, nhưng hắn không thèm để ý, chỉ phất tay áo một cái rồi tiếp tục ngâm thơ uống rượu, chơi gái ngắm trăng.
Sở Mộ tĩnh tu cả đêm.
Đến sáng sớm ngày hôm sau, Sở Thiên Nhân vẫn còn chưa tỉnh táo, ánh mắt lờ đờ xuất hiện trong đại sảnh, vừa ngáp vừa nhai điểm tâm.
Sở Mộ phát hiện vị Tam bá này đúng la lãng tử chính tông, nếu không buông thả hồn niệm và triệu hoán Hồn sủng sẽ rất khó nhận thấy khí chất uy nghiêm của cường giả Hồn Hoàng trên người hắn.
💬 Bình luận chương