Chỉ có điều Sở Mộ đã nói rõ muốn tự mình tu luyện, Băng Lam cũng không có cách nào cưỡng cầu. Chẳng qua là cảm thấy hắn có ý giận hờn đối với mình.
Nhưng Băng Lam không nghĩ tới Sở Mộ tu luyện chỉ vài năm, dựa vào năng lực chính mình bước vào cấp bậc Hồn Hoàng, đây không phải là người thường có thể làm được.
"Ngươi thật sự trở thành Hồn Hoàng?"
Khuôn mặt Băng Lam ửng hồng, rõ ràng là vô cùng kích động vì tin tức kia.
Tâm tình Băng Lam tương đối hỗn loạn, nắm chặc hai tay Sở Mộ không biết nên nói gì cho phải.
"Mẫu thân, ngươi bị sao vậy?"
Sở Mộ nhìn Băng Lam mất đi khả năng khống chế tâm tình, trong lúc nhất thời cảm thấy chuyện này có vẻ kỳ quái.
Mặc dù hắn trở thành Hồn Hoàng đúng là hiếm thấy, nhưng Băng Lam cũng không nên kích động như thế mới đúng. Chẳng lẽ cấp bậc Hồn Hoàng có ý nghĩa cực kỳ trọng yếu?
Băng Lam không nói lời nào, lông mi đã dính một giọt sương trong suốt. Sở Mộ không thể tưởng tượng nổi mẫu thân băng lãnh của mình còn có một mặt mềm yếu, động lòng người như thế này.
"Rốt cuộc là thế nào?"
Hồi lâu sau, Sở Mộ thấy Băng Lam dần dần hòa hoãn xuống mới nhẹ giọng hỏi.
Băng Lam hít thở sâu mấy hơi bình phục tâm tình, trên gương mặt mỹ lệ xuất hiện nụ cười vui mừng:
"Ngươi đã bước chân vào cấp bậc Hồn Hoàng, vậy thì có một số chuyện cũng nên biết rồi."
Sở Mộ gật đầu, chỉnh lại tư thế ngồi cho nghiêm chỉnh, hiển nhiên là mẫu thân Băng Lam đang muốn nói cho hắn chuyện tình trọng đại. Hơn nữa, Sở Mộ cũng muốn nói chuyện về thiếu nữ phản bội cho nàng biết.
"Tốc độ tu luyện của ngươi nhanh như vậy là được truyền thừa thiên phú từ mẫu thân. Thiên phú này vốn có sẵn từ khi ngươi sinh ra, nhưng mà đã bị cắt đứt rồi. Bây giờ lại tiến triển nhanh hơn bình thường hẳn là thiên phú đã sắp thức tỉnh."
Liễu Băng Lam nói.
"Thiên phú? Chẳng lẽ tốc độ tu luyện của mẫu thân rất nhanh?"
Sở Mộ ngạc nhiên hỏi.
"Ừ, mẫu thân lúc hai mươi tuổi đã bước vào Hồn Hoàng."
"Mộ nhi, ngươi làm sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái?"
Trong lòng Băng Lam rất là khẩn trương, vội vàng hỏi một câu.
"..."
Bởi vì nàng thấy sắc mặt Sở Mộ đột nhiên trắng bệch, tròng mắt cứng đờ cực kỳ quỷ dị.
Bản thân Sở Mộ thiếu chút nữa là cắn lưỡi tự vận luôn rồi.
Hắn vốn nghĩ rằng mình là Hồn Hoàng trẻ tuổi nhất từ trước tới nay, còn định khoe khoang phần vinh quang này trước mặt mẫu thân, huyền diệu một trận cho thỏa thích.
Kết quả là Băng Lam vô tính nói một câu đã trực tiếp đánh nát cảm giác thành tựu và đắc ý của hắn rồi. Vốn là Sở Mộ còn có rất nhiều lời muốn hỏi, nhưng lúc này đầu óc hắn trống rỗng không thể suy nghĩ được chút gì.
Bây giờ Sở Mộ coi như đã hiểu được tại sao dung mạo mẫu thân mình còn trẻ như vậy rồi. Bởi vì hai mươi tuổi đạt tới cấp bậc Hồn Hoàng, vậy thì dung mạo của nàng cũng dừng lại ở độ tuổi đó, năm tháng trôi qua chỉ giúp cho bề ngoài của nàng càng thêm thành thục, khí chất càng thêm diễm lệ, hoàn toàn không có già yếu chút nào.
Phong thái của nữ tử trên một trình độ nhất định cần phải có năm tháng lắng đọng, dung nhan Liễu Băng Lam luôn giữ vững ở độ tuổi hai mươi, kết hợp với mị lực đặc biệt và thần thái lạnh lẽo bẩm sinh. Bất kỳ nam tử nào gặp nàng nhất định sẽ thất thố giống như Hương Vân Vận tưởng tượng.
"Mẫu thân là nhờ vào thiên phú dị thường mới đạt tới Hồn Hoàng nhanh như vậy."
Băng Lam thấy Sở Mộ lộ vẻ tổn thương tự ái liền mỉm cười ôn hòa, vỗ vỗ bàn tay hắn an ủi:
"Ngươi vốn cũng có thiên phú như thế, nhưng đã bị tước đoạt từ nhỏ."
"Thiên phú cũng bị tước đoạt?"
Khuôn mặt Sở Mộ tràn đầy nghi vấn, hắn căn bản nghe không hiểu lời Băng Lam nói. Bạn đang đọc truyện được , hắn tưk mình cố gắng tu luyện."
Vừa nhắc tới Sở Thiên Mang, giọng nói Băng Lam lập tức lạnh đi vài phần. Xem ra hai người này mâu thuẫn rất sâu.
"Đây … cái này … thật sự là khó thể tiếp nhận."
Trong lòng Sở Mộ nãy giờ vẫn cuồn cuộn từng cơn sóng, cơ hồ chưa từng ngừng nghỉ chút nào. Càng nói chuyện, đầu óc hắn lại càng mụ mị.
💬 Bình luận chương