Mục Nguyên Kiếm thực ra không lợi hại đến thế.
Thậm chí có rất nhiều lần, hắn căn bản không tiếp nổi nội lực của ta.
Vậy vì sao lại có người phải hao phí công sức lớn đến thế, thiết lập phong ấn vực sâu nhốt nó bên dưới.
Ban đầu, ta chỉ là trong lòng có chút nghi ngờ.
Cho đến lần này bị thương, kiếm ý của Mục Nguyên đ.á.nh vào cơ thể ta.
Ta liền có đến bảy tám phần chắc chắn Mục Nguyên không phải thanh kiếm đã cứu ta năm xưa.
Dưới đáy vực đó, vẫn còn những thanh kiếm khác tồn tại.
…
Ta theo ký ức năm đó, tìm đến vị trí nhặt được Mục Nguyên kiếm.
Thoạt nhìn, nó không khác gì một vũng nước sâu bình thường trong lòng sông.
Nhưng chỉ cần vận dụng tâm pháp nội môn của Thánh Kiếm Tông, liền có thể thấy một đạo phong ấn khổng lồ bao trùm xung quanh.
Ta bước xuống đáy đầm.
Mọi thứ nơi đây, vậy mà vẫn y như cũ.
Mà điều kỳ quái nhất, chính là việc tất cả vẫn còn nguyên vẹn.
Thanh kiếm bị phong ấn đã không còn, theo lý mà nói, đại trận phong ấn cũng phải sụp đổ, tan biến theo.
Nhưng nó vẫn còn ở đây.
Vậy thì chỉ có thể chứng minh một điều suy đoán của ta là đúng.
Ta niệm một đạo tâm quyết, tìm kiếm dao động kiếm ý mạnh nhất.
Khoảnh khắc nhắm mắt lại, ta liền cảm nhận được có thứ gì đó đang lao nhanh về phía mình.
Không phải một luồng kiếm ý.
Mà là hai luồng!
Ta lập tức mở mắt.
Trước mặt ta bất ngờ hiện ra hai kiếm hồn một nam một nữ, dung mạo cực kỳ tương đồng.
Nữ kiếm hồn nheo mắt cười, hiếu kỳ nghiêng đầu, đ.á.nh giá ta từ trên xuống dưới.
Nam kiếm hồn còn lại thì gần như không có biểu cảm, chỉ chăm chăm nhìn ta không chớp mắt.
Nữ kiếm hồn tỏ ra vô cùng phấn khích, đồng t.ử dựng thẳng như dã thú.
“Này ca ca, muội đã nói mà, nàng thật sự quay lại rồi.”
Nghe cách xưng hô ấy, ta không khỏi thấy kỳ quái.
Bây giờ đến kiếm hồn cũng có tổ hợp huynh muội sao?
Người ca ca sắc mặt thản nhiên, dùng giọng bình thản nhất nói ra lời ngông cuồng nhất.
“Không có gì lạ.”
“Vì trong thiên hạ này, những thanh kiếm xứng với nàng, chỉ có chúng ta.”
“Và những kiếm khách xứng với chúng ta, cũng chỉ có nàng.”
“Chỉ tiếc là năm đó nàng ta mắt mù, nhặt nhầm một thanh kiếm rách vì hút được chút linh khí của hai chúng ta mới sinh ra được kiếm hồn…”
Vừa nói, hai người đồng thời bước đến, đứng hai bên trái phải của ta.
Người ca ca chỉ nắm lấy cổ tay ta, nhíu mày quan sát lớp chai còn sót lại nơi tay phải, đây là dấu vết khi từng cầm Mục Nguyên Kiếm.
Còn người muội muội thì gần như cả người đều bám lên ta.
Nàng cúi đầu, dựa vào hõm cổ ta.
Đột nhiên, dường như ngửi thấy thứ gì đó, toàn thân nàng cứng lại trong chớp mắt.
“Ngươi… vẫn bị thanh kiếm rách kia làm bị thương sao?”
Nghe vậy, ch.óp mũi người ca ca khẽ động, hàng mày nhíu chặt hơn.
“Vốn định để hắn làm dao chặt rau.”
“Giờ xem ra, vẫn nên bẻ gãy thì hơn.”
Đồng t.ử dựng đứng của người muội muội dần dần đỏ lên.
💬 Bình luận chương