Tiểu Lục đưa Hạ Thiền về đến nhà xong, định vào uống ngụm nước thì bị Hạ Thiền đuổi đi.
Hạ Thiền cũng không phát hiện nhà bếp bị sập trong sân đã được sửa xong, còn phơi mấy chiếc áo dài thư sinh, vào sân xong liền chui tọt vào xe lừa, chống cằm nhìn chằm chằm cái rương bên trong.
Nhìn một lúc, mở ra.
Thở dài, đóng lại!
Nhìn một lúc, lại mở ra.
Tức giận, đóng lại!
Ọt~~
Bụng Hạ Thiền sôi lên sùng sục, tức tối vỗ cái rương một cái, Huyền Ngọc nghe thấy liền đứng dậy vươn vai, đi ra ngoài kiếm ăn cho Hạ Thiền.
Lần thứ ba Hạ Thiền mở nắp rương, Tang Tước đúng lúc chui ra từ bên trong.
"Tỷ..."
Hạ Thiền vừa định reo lên vui sướng, tóc cô bé lập tức cuộn lên bịt miệng lại, nhớ tới lời Tang Tước dặn, không được để người ta phát hiện.
Hạ Thiền rưng rưng nước mắt, dang tay định ôm Tang Tước, nhưng cuối cùng cô bé ôm lấy không phải Tang Tước, mà là cái giỏ Tang Tước xách trên tay.
Bên trong là gà rán và khoai tây chiên vừa lấy ra từ nồi chiên không dầu, Hạ Thiền như hổ đói vồ mồi, mở nắp giỏ ra bắt đầu ăn.
"Muội ăn từ từ thôi, đều mang cho muội cả đấy."
"Ưm ưm!"
Tang Tước chui ra khỏi xe lừa, lừa đen nhìn thấy cô liền bắt đầu kêu quang quác, hai mươi ngày chạy từ Thiên Lương Thành phía Tây Nam về Vọng Sơn Thành phía Đông Bắc, thương đoàn bình thường phải đi hơn bốn mươi ngày.
Trời mới biết nó chạy bán mạng thế nào, gầy đi cả một vòng lớn.
Tang Tước thấy bốn vó của nó vẫn còn tốt, rất khỏe mạnh, gật đầu: "Lát nữa ra ngoài mua cho mày ít đồ ăn."
Tang Tước nhìn quanh, phát hiện áo dài thư sinh phơi trong sân, hơi khựng lại, rồi lập tức phản ứng lại, chắc là Lưu Thiên Hữu đến rồi.
Quả nhiên, Tang Tước còn chưa vào nhà, thiếu niên thư sinh Lưu Thiên Hữu đã gần nửa năm không gặp, xách giỏ rau từ bên ngoài đi vào.
"Tang cô nương!"
Lưu Thiên Hữu vẫn cái dáng vẻ gầy yếu trói gà không chặt đó, một tay xách giỏ rau, một tay còn cầm sách, vừa đi vừa đọc.
"Bọn tôi vừa về, cậu đến bao lâu rồi?"
Lưu Thiên Hữu vào nhà đặt giỏ rau xuống, ngửi thấy mùi rất thơm rất hấp dẫn bay ra từ thùng xe lừa, nhưng Tang Tước ở đây, cậu cũng ngại hỏi, dù sao cậu đang ở nhờ sân nhà Tang Tước.
"Cũng mới đến hơn mười ngày, Ngọc Sơn thúc sắp thành thân rồi, tôi không tiện ở bên chỗ thúc ấy, cái đó... lát nữa tôi sẽ ra ngoài tìm khách đ**m."
Lưu Thiên Hữu trạc tuổi Tang Tước, trước đó Tang Tước không có nhà, cậu ở đây còn được, giờ Tang Tước và Hạ Thiền hai nữ quyến chưa xuất giá, ở cùng một người đàn ông xa lạ không thân không thích như cậu không thích hợp.
Tang Tước hơn nửa năm nay đã hiểu rõ sự cổ hủ của người thế giới này, nên không nói gì.
"Không vội, cậu vừa nói Ngọc Sơn thúc sắp thành thân rồi, với ai?"
Lưu Thiên Hữu cười, thật lòng vui mừng cho Khấu Ngọc Sơn: "Đi, tôi đưa cô đi xem."
"Tiểu Thiền, muội đi cùng tỷ không?"
"Tiểu Thiền bận lắm, Tiểu Thiền không đi!"
Tang Tước cùng Lưu Thiên Hữu ra khỏi con ngõ họ ở, ngày mai là Tết, nhà nhà đều trang hoàng mặt tiền, thay bùa đào mới, treo đèn l.ồ.ng đỏ, trẻ con chơi tuyết trước cửa mỗi nhà, cười đùa vui vẻ.
Sự thái bình và an khang của Vọng Sơn Thành là điều mà những nơi khác ở Tần Châu khó mà có được, Tang Tước vừa chứng kiến nỗi khổ của người dân các nơi, nhìn thấy cảnh này, trong lòng có chút chua xót khó tả.
Lưu Thiên Hữu đưa Tang Tước đến phố chính phía Tây thành, chỉ vào tiệm "Vân Ký Bánh Ngọt" ở vị trí trung tâm, nói với Tang Tước: "Chính là thẩm nương bên đó."
Đã qua giờ ăn trưa, trước cửa tiệm vẫn có người xếp hàng mua bánh ngọt.
Một người phụ nữ ăn mặc giản dị, đầu quấn khăn vải, mặt mày tươi cười, tay chân nhanh nhẹn gói điểm tâm cho khách, gặp ai cũng nói câu chúc may mắn.
Chính là Vân Nương mà Tang Tước nhìn thấy trước cửa nhà Khấu Ngọc Sơn lúc trước.
Tang Tước cũng mỉm cười hiểu ý, Khấu Ngọc Sơn có thể thành gia lập nghiệp ở đây, an hưởng tuổi già, thật tốt.
"Ngọc Sơn thúc đâu, thúc ấy sẽ không phải hôm nay vẫn phải làm việc chứ?"
Trấn Tà Ti gần Tết cũng không được nghỉ sao? Người làm công cũng quá đáng thương rồi!
"Mộc Lan, cháu về rồi à."
Giọng Khấu Ngọc Sơn vang lên từ bên cạnh.
Tang Tước quay đầu lại, Khấu Ngọc Sơn mặc đồng phục Nhật Du Sứ, tay đè bội đao, cười ha hả đi tới.
,
💬 Bình luận chương