Ta đứng bên cạnh Phương Kỳ, nhìn huynh ấy như bị rút cạn sức lực mà ngã ngồi xuống đất.
Phương Kỳ vốn chẳng màng sống chết, ngày hôm đó, huynh ấy chỉ là lo cho ta.
Huynh ấy sợ ta cũng ăn phải miếng bánh đó, nên lúc hạ độc đã do dự.
Cuối cùng, Phương Kỳ được đưa về dịch trạm an toàn.
Tối đó, Trần Hoài Cẩm bí mật ra khỏi cung tìm chúng ta.
"Huynh tài hoa hơn người, không vào triều làm quan thì thật đáng tiếc, huynh có muốn ở lại Kinh thành không?" Phương Kỳ từ chối, huynh ấy muốn về Dương Châu.
Trần Hoài Cẩm bèn phong cho huynh ấy làm Thái thú, chức quan còn cao hơn cả Tri huyện.
Phương Kỳ im lặng hồi lâu, cuối cùng quỳ xuống hành đại lễ.
Về đến phòng, Trần Hoài Cẩm đưa cho ta một cái hộp.
"Đây là gì?"
"Phượng ấn, nàng có nguyện ý làm Hoàng hậu của ta không?"
Trong hộp là một con dấu tinh xảo.
Ta từng nghe kể trong thoại bản, đây là thứ mà bao nhiêu nữ nhi thèm khát.
Ta cầm lên xem kỹ một lượt, rồi cuối cùng đặt lại vào hộp đưa cho Trần Hoài Cẩm.
"Mấy tiểu cung nữ nói họ giỏi chơi bài lá vì các vị nương nương thích chơi. Nhưng ta nghĩ, có lẽ vì họ chẳng còn sự lựa chọn nào khác để mà thích."
Ở trong hoàng cung, ngẩng đầu lên chỉ thấy bốn bức tường bao quanh, áp lực đến đáng sợ. "Ta ngay cả bài lá cũng chẳng thích, ta không hợp đâu."
Ta thích cơn gió tự do nơi núi rừng, thích dòng sông chảy xiết, thích trời cao đất rộng. "Nếu đã như vậy, thì được thôi."
Trần Hoài Cẩm khẽ thở dài, rồi như làm phép, chàng lại lấy ra một cái hộp khác. Bên trong là một tấm lệnh bài.
"Đây là lệnh bài xuất cung. Có nó, nàng có thể tự do ra vào hoàng cung. Ta ban cho nàng một trạch viện ngoài cung, nàng cứ sống cuộc đời nàng muốn. Lúc nào nhớ ta thì vào thăm, khi ta nhớ nàng, ta cũng sẽ ra thăm nàng."
「Trần Hoài Cẩm lấy tính mạng thề với trời, đời này tuyệt đối không hai lòng. Chỉ mong nàng hãy nhớ, thường xuyên vào thăm ta, có được không, thê quân?」
Ta cất miếng ngọc bội đi, chìm đắm trong ánh mắt dịu dàng của chàng. Ta nghĩ, đây chính là sự lựa chọn tốt nhất.
- HOÀN -
💬 Bình luận chương