“Phùng trưởng lão là đang nói mấy vị đệ t.ử dẫn đầu xa trên thiên giai kia làm bại hoại phong thái tiên tông của chúng ta sao?”
“……”
Phùng trưởng lão bị nghẹn một cái, cuối cùng chỉ có thể cố nặn ra một câu:
“Họ có tài mà không có đức, cho dù có leo lên đến đỉnh thiên giai thì đã sao?”
Vừa nghe thấy bốn chữ “có tài không đức”, Giang Nguyệt Thâm nhìn Phùng trưởng lão, bỗng nhiên bật cười thành tiếng, sau đó thản nhiên nói:
“Xin lỗi, ta đột nhiên nhớ đến một số chuyện vui.”
Phùng trưởng lão:
???
Ta nghi ngờ ngươi đang nói đểu ta.
Nhóm Tạ Giang Lẫm leo lên đến đỉnh Đăng Thiên Giai.
Đỉnh thiên giai nằm ở đỉnh núi, phóng tầm mắt ra xa có thể nhìn thấy những dãy núi nhấp nhô xa xăm, cúi đầu nhìn xuống là từng tầng từng tầng thiên giai trải dài dọc theo biển mây, khiến người ta nhìn một cái là không thấy điểm dừng, các tu sĩ trên thiên giai đều bị thu nhỏ thành một điểm nhỏ bé không đáng kể.
Họ leo lên thiên giai xong, bèn tùy ý tìm một bóng cây ngồi xuống.
Tạ Giang Lẫm thở phào một hơi:
“Cuối cùng cũng leo xong rồi, ở trên thiên giai thì không thấy gì, vừa xuống cái là cảm thấy toàn thân như rã rời ra!”
“Không sai, mệt ch-ết người ta rồi!”
Lý Bất Âm cũng phụ họa theo.
Mai Bạch nằm bò ra đất, lười biếng nói:
“Nhiều bậc thang như vậy, lần sau dù có bỏ tiền mời ta leo ta cũng không leo nữa!”
Giang Bất Ngôn không mở miệng được, chỉ có thể gật đầu im lặng đối diện.
Sở Thanh Bạch sau khi lên tới đỉnh núi, lại khôi phục lại bộ dáng tiên khí phiêu phiêu thanh lãnh như trước, khác hẳn với dáng vẻ đòi bánh lớn lúc nãy, hắn nhẹ giọng nói:
“Thiên giai này quả thực không ngắn.”
Một giọng nói lạnh lùng đột nhiên xuất hiện sau lưng năm người, Tạ Giang Lẫm quay đầu lại, bị dọa cho một phen hú vía.
Sát khí thật nặng!
Chỉ thấy một kiếm tu áo đen đứng sau lưng năm người, vẻ mặt thâm thù đại hận, trên người ít nhất cũng phải gánh ba ngàn nợ m-áu trở lên, mỗi cử động đều toát ra một luồng sát khí rợn người, khiến người ta nhìn thấy là không khỏi tim đ-ập chân run.
“Cho hỏi...”
Hắn ngoài miệng nói cho hỏi, nhưng toàn thân lại toát ra cái tư thế như đến tìm thù quyết một trận t.ử chiến.
Tay của Tạ Giang Lẫm âm thầm đặt lên chuôi kiếm của mình, dự định hễ có gì không ổn là trực tiếp rút kiếm.
Giây tiếp theo, chỉ nghe vị kiếm tu này vẻ mặt nghiêm túc hỏi:
“Bánh lớn của các ngươi là mua ở đâu vậy?”
Tạ Giang Lẫm:
???
Không phải chứ, đám kiếm tu trong giới tu chân các ngươi sao ai cũng thích ăn bánh lớn thế hả?
Chương 28 (28) Võ Đức Sung Túc
Tạ Giang Lẫm không hiểu, nhưng nàng vô cùng kinh hãi.
💬 Bình luận chương