Tống Tây Tử một mặt lấy lòng lấy Kiều nữ sĩ, tận khả năng mà làm cho bà vui vẻ, kỳ thật cũng nghĩ đến Lâu Xuân Vũ đi ra ngoài mua thức ăn, lấy cớ vào phòng vệ sinh, dành vài phút để gởi tin nhắn những món thân nương của mình yêu thích cho Lâu Xuân Vũ.
Sở thích của Kiều nữ sĩ vô cùng giản đơn, thích ăn đồ tươi, cá tươi, rau quả tươi, không kén ăn, nhưng mà yêu cầu thực phẩm rất cao.
Lâu Xuân Vũ nhận được tin nhắn Tống Tây Tử gởi tới, có thể nói là đã đem Kiều nữ sĩ phơi bày không còn một mảnh, cũng nhìn ra được nguyện vọng tốt đẹp của Tống Tây Tử, hy vọng bản thân ở trước mặt Kiều nữ sĩ thể hiện được tài năng, lưu lại ấn tượng tốt đẹp cho Kiều nữ sĩ.
Nàng đến chợ bán thức ăn lựa chọn, mua một phần rau mầm bản địa xào tỏi băm, canh tôm nước mặn, Lâu Xuân Vũ vẫn còn đang quanh quẩn ở khu hải sản, Tống Tây Tử lại nhắn tin cho nàng, phần của Kiều nữ sĩ liền bỏ thêm nước, sợ nàng không biết cần mua bao nhiêu món, liền nói cho nàng biết vài món mình muốn ăn, cũng có thể trực tiếp mua loại làm sẵn từ các nhà hàng chế biến các món ăn địa phương.
Túi đồ mà Lâu Xuân Vũ xách theo khi bước vào cửa là của nhà hàng bình thường Kiều nữ sĩ ưa thích, trong lòng Kiều nữ sĩ hiểu rõ, không khỏi nhìn nữ nhi của mình một lần.
Tống Tây Tử vội giải thích: "Này không phải là sợ mẹ đói sao, giờ này làm thức ăn liền sẽ không kịp a. Con vào phòng bếp hỗ trợ một tay, để đồ ăn sớm một chút được bày lên bàn."
"Ta không vội." Xem ra nữ nhi của mình mới chính là người gấp gáp muốn ăn cơm.
Mặc dù Lâu Xuân Vũ đã hoàn thành được một phần bài đánh giá khi chú ý thêm nước vào phần ăn của Kiều nữ sĩ, nhưng mà nàng cũng không qua loa, đem các túi nguyên liệu nấu ăn bày ra bàn, những nguyên liệu nàng mua về qua bàn tay của nàng cũng biến thành từng món nóng hổi.
Tống Tây Tử cũng không giúp đỡ được cái gì, nhưng mà làm trợ thủ cũng rất tốt, các nguyên liệu đã được rửa sạch và sắp xếp gọn gàng được nàng bày ra đĩa, Lâu Xuân Vũ tiếp nhận dựa theo thực đơn mà xào lên.
Đại khái 20 phút, Lâu Xuân Vũ đi ra nói đã làm tốt rồi, có thể ăn cơm.
Kiều nữ sĩ đi qua, bà ngồi xuống chủ vị, dùng thân phận lãnh đạo kiểm duyệt thành quả công tác ngày hôm nay, sau khi nhìn qua một lần, cầm lấy đôi đũa, nói: "Ăn cơm đi."
Vào lúc ăn cơm Tống gia không có quy tắc ăn cơm không nói chuyện, có đôi khi trên bàn cơm còn có thể trò chuyện các đề tài khác nhau một chút, có đôi khi là chuyện nhà, có đôi khi là chuyện xã hội phát triển.
Chỉ là lúc này Kiều nữ sĩ không muốn nói chuyện, không nói tiếng nào mà ăn cơm, thức ăn Lâu Xuân Vũ đóng gói mang về đều là món bà thích ăn, bà cố ý tiết lộ cho Tống Tây Tử, cũng không phải là hảo tâm, chính là không muốn làm khó bản thân, tiểu hài tử là muốn lấy lòng bà, thật sự lái xe đến nhà hàng mà bà thích, đóng gói mang về món ăn mà bà thích ăn, những thứ khác không nói, phần tâm tư này bà là đã nhìn ra. Mà nội gian mật báo Tống Tây Tử, bà cũng không truy cứu.
Ăn cơm tối xong, Kiều nữ sĩ nói muốn chơi mạt chược, tiêu sái mà rời đi. Lâu Xuân Vũ cùng Tống Tây Tử xuống dưới lầu tiễn bà đi, trước khi đi Kiều nữ sĩ nói: "Con chính là phải suy nghĩ cho rõ ràng, mẹ chỗ này liền dễ nói chuyện, nhưng mà không có nghĩa là ba ba của con cũng dễ nói, ba ba của con còn chưa biết chuyện này." Trước khi đi, nhìn Lâu Xuân Vũ một lần, Lâu Xuân Vũ phất tay tiễn bà rời khỏi, đợi đến khi chiếc xe của bà biến mất ở bồn hoa bên kia, Lâu Xuân Vũ mới đem ánh mắt thu hồi.
Tống Tây Tử cầm lấy cổ tay Lâu Xuân Vũ, "Tiếp theo sẽ càng khó khăn, ba ba của ta không có dễ nói chuyện như Kiều nữ sĩ."
"Biện pháp liền luôn nhiều hơn so với vấn đề." Lâu Xuân Vũ từng "Gặp qua" Tống ba ba, cũng không lo lắng gì, bởi vì nàng biết rõ, Tống Tây Tử có một ba ba rất tốt rất tốt, điều ông luôn dành cho Tống Tây Tử chính là sự thấu hiểu cùng bao dung.
Tống Tây Tử rất tự giác đi thu thập bàn ăn, đem những chén dĩa Lâu Xuân Vũ phi thường trân quý rửa đến sạch sẽ.
Mặc tạp dề hình gấu nhỏ, hai tay bao bằng bao tay nhựa màu hồng nhạt, Tống Tây Tử như vậy là không gợi cảm chút nào, cũng không tồn tại mị lực nữ tính, nhưng mà Lâu Xuân Vũ lại không có cách nào đem ánh mắt từ trên người nàng di chuyển ra được.
Nàng từ phía sau lưng tới gần Tống Tây Tử, hai tay luồn dưới tạp dề ôm lấy vòng eo của người kia, chế trụ người kia ở phía trước.
Tống Tây Tử có chút xoay người, nói: "Làm sao vậy?"
"Ta đang học làm nũng." Lâu Xuân Vũ áp mặt trên lưng Tống Tây Tử, lỗ tai áp vào phía sau lưng của nàng, lắng nghe nhịp tim của nàng.
Tống Tây Tử suýt nữa đã để một chén trà trợt xuống, nàng nói: "Vậy chờ ta đem sự tình trong tay làm tốt, chuyển sang nơi khác lại hảo hảo làm nũng có được không?"
"Ta thích ở trong phòng bếp làm nũng. Bộ dạng ngươi mặc tạp dề phi thường xinh đẹp."
"Chỗ nào xinh đẹp, một điểm khí chất đều không có, ngươi xác định không phải là đang trêu đùa ta?" Tiếng hô hấp của Lâu Xuân Vũ gần trong gang tấc, Tống Tây Tử có chút căng chặt, nhưng mà không muốn ở trong phòng bếp làm chuyện không hài hòa, bởi vì không có chỗ để phát huy.
Lâu Xuân Vũ thầm nghĩ cùng Tống Tây Tử dính vào nhau, cũng không biết người ở phía trước nàng đã nghĩ đến điểm vàng như vậy rồi. Nếu như nàng biết được, nhất định sẽ ghét bỏ mà đá người kia một cước.
"Ta hôm nay biểu hiện như thế nào a?" Lâu Xuân Vũ ngẩng đầu lên, chờ đợi Tống Tây Tử chấm điểm cho mình.
"Phi thường tốt, ấn tượng Kiều nữ sĩ dành cho ngươi có thể lên đến chín trên mười, điểm quyển diện* cũng không thấp, ta quan sát được chính là như vậy." Tống Tây Tử cũng không nghĩ tới Lâu Xuân Vũ lại giỏi như vậy, rõ ràng khiến cho Kiều nữ sĩ đối với người kia thanh nhãn tương khán**, lúc trước nàng vào nhà còn phải tốn bao nhiêu sức lực muốn Kiều nữ sĩ đối với Lâu Xuân Vũ ôn nhu một chút, dù sao hai người đối với nàng mà nói đều là người quan trọng, nàng không muốn phải tổn thương bên nào.
(*Theo nghĩa đen, nó có nghĩa là , ta cũng hết cách rồi, ta sẽ lựa chọn buông tay." Hạ Dao nói.
Lâu Xuân Vũ mỉm cười, lần này, nàng thật tình chúc phúc Hạ Dao có thể nhận được hạnh phúc.
Sau đó trở về, Hạ Dao vẫn cùng Lâu Xuân Vũ liên lạc, thỉnh thoảng vài câu, nói đến thành quả nàng làm công tác tư tưởng cho Lâu Xuân Vọng, đầu óc Lâu Xuân Vọng chính là là một khối cơ bắp, cũng không cảm thấy cha mẹ của hắn tham dự vào chuyện tình cảm của bọn họ là có vấn đề gì, thẳng đến khi Hạ Dao đề nghị, hắn mới nhìn thẳng vào vấn đề này.
Sau đó, Lâu Xuân Vũ cũng từ chỗ của Hạ Dao biết được Lâu Xuân Vọng rốt cuộc đã có một chút tiến bộ, Lâu Xuân Vũ cổ vũ cho Hạ Dao, thái độ của nàng rất rõ ràng, nàng sẽ không đứng về phía đệ đệ, hơn nữa, nàng thậm chí sẽ giúp Hạ Dao thuyết phục đệ đệ của nàng.
💬 Bình luận chương