10
Còn chưa kịp đi tìm Hứa chưởng môn thì nhị sư tỷ đã vội vàng chạy tới tìm ta.
“Tiểu sư muội, không ổn rồi! Người của Ngọc Hành Tông tới, nói muốn tỉ thí với đệ nhất Vạn Kiếm Tông.”
Ta ngẩn người, nhất thời chưa phản ứng kịp:
“Đệ nhất Vạn Kiếm Tông?”
Nhị sư tỷ sốt ruột đến giậm chân:
“Còn ai vào đây nữa, chẳng phải là muội sao! Muội thắng tam sư đệ ở đại hội thử kiếm, tin tức truyền ra ngoài từ lâu rồi. Giờ bên ngoài đồn muội thần kỳ lắm, còn nói muội là kỳ tài kiếm đạo ngàn năm có một.”
Tim ta đánh thót.
Thắng Cố Nhạn Hàn vốn là ăn may, hoàn toàn nhờ điệu kiếm vũ bất ngờ của Mỹ Lệ.
Nếu thật sự gặp tu sĩ chính thống của tông môn khác, đ/ấ/u kiếm bằng thực lực thật, tu vi Trúc Cơ tầng ba của ta e là một chiêu cũng không đỡ nổi.
Nhị sư tỷ tiếp tục nói:
“Người tới là đại đệ tử Trương Tử Sơn của Ngọc Hành Tông. Trong lời nói ngoài lời nói đều ám chỉ đệ nhất Vạn Kiếm Tông chúng ta chỉ là đồ trang trí, đẹp mã chứ vô dụng.”
“Cái tên Trương Tử Sơn đó ta gh/é/t nhất. Bình thường đã gi//an xảo â/m h/i/ể/m, lần này không biết lại đang ấp ủ trò xấu gì.”
Sắc mặt Cố Nhạn Hàn hơi trầm xuống:
“Ngọc Hành Tông tới không có ý tốt. Vừa mới có Ma Tông tập kích xong, bọn chúng đã lập tức tới gây sự. Chỉ sợ giữa hai bên có cấu kết.”
Nhị sư tỷ kinh ngạc:
“Ma Tông? Vừa rồi lại có người Ma Tông tập kích sao?”
Ta đem mọi chuyện kể hết cho nàng.
Nhị sư tỷ càng nghe mặt càng trắng bệch, đến cuối cùng men rượu cũng tỉnh hơn nửa, kinh hãi bịt miệng:
“Nguy hiểm thật… may mà hai người không sao.”
Nàng nhìn Mỹ Lệ đang lặng lẽ phát sáng trong tay ta, ánh mắt cũng trở nên nghiêm trọng.
“Nói vậy… Ngọc Hành Tông cố tình chọn lúc này tới khiêu khích, căn bản là có ý đồ xấu? Biết đâu… cũng là nhắm vào thanh kiếm này?”
Cố Nhạn Hàn lạnh giọng:
“Mười phần thì hết chín.”
Ta siết chặt chuôi kiếm, lòng nặng trĩu.
Ban đầu ta còn tưởng chỉ là một trận tỷ thí bình thường giữa các tông môn, giờ lại dính tới Ma Tông, mọi chuyện lập tức trở nên nguy hiểm vô cùng.
Nhị sư tỷ cuống đến xoay vòng vòng:
“Vậy phải làm sao đây? Rõ ràng bọn chúng đang giăng bẫy mà.”
Ta nhìn về phía mây mù cuồn cuộn dưới chân núi, cắn chặt răng.
Trốn là không trốn được.
Vạn Kiếm Tông không thể lùi, ta cũng không thể lùi.
“Bất kể hắn là tới khiêu khích hay vì Mỹ Lệ.”
“Trận tỷ thí này, ta nhất định phải đi.”
Rõ ràng Cố Nhạn Hàn không đồng ý:
“Muội không thể đi. Trương Tử Sơn thủ đoạn â/m h/i/ể/m, rõ ràng đã có chuẩn bị từ trước. Muội không phải đối thủ của hắn.”
Ta siết chặt Mỹ Lệ trong tay, giọng điệu kiên định:
“Ta là quán quân đại hội thử kiếm. Danh hiệu này là ta tự thắng được, đương nhiên phải do ta ra mặt. Nếu ta tránh không ra, Vạn Kiếm Tông mới thật sự bị người ta cười nhạo.”
Nhị sư tỷ bên cạnh lo đến mức muốn khóc:
“Nhưng tiểu sư muội, điệu kiếm vũ của muội… lỡ như không có tác dụng với người khác thì sao?”
Ta cúi đầu nhìn Mỹ Lệ đang khẽ rung rung, lòng cũng chẳng có chút tự tin nào.
Nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh:
“Mỹ Lệ sẽ không khiến ta thất vọng.”
Cố Nhạn Hàn nhìn ta, đôi mắt vốn lạnh nhạt kia dường như có cảm xúc cuộn trào.
Hình như bất đắc dĩ, lại như có thêm vài phần tán thưởng khó nhận ra.
Hắn im lặng một lát rồi nói:
“Được. Ta đi cùng muội.”
“Nếu thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn…”
Hắn dừng một chút, ánh mắt sắc bén như kiếm.
“Có ta ở đây, sẽ không ai làm muội bị thương.”
💬 Bình luận chương