Biệt Vũ lặng lẽ dùng vải quấn chặt nó lại, đặt ở nơi cách xa nàng nhất.
Nàng nhìn chằm chằm vào gương, đôi mắt thâm trầm không biết đang nghĩ gì.
Sau đó, Biệt Vũ dưới sự sắp xếp tiến hành Lễ Nhâm Phong.
Nàng và Phong Chủ Nhận Kiếm Phong nhỏ máu lên quyển trục ghi chép lịch đại, tên của nàng dần dần xuất hiện trên quyển trục.
Nàng chú ý tới cái tên trên quyển trục. Sư Tôn của Chấp Vân Kiếm Tiên là một vị kiếm tu tên Biệt Lang.
Biệt Lang cũng là một nhân vật được nhắc đến thường xuyên trong nguyên tác.
hắn là Lăng Vân Kiếm Tôn, người đã lấy thân chắn lũ ma vật tận mấy ngày trong tiên ma đại chiến.
Trước khi cốt truyện của cuốn tiểu thuyết bắt đầu, Lăng Vân Kiếm Tôn đã thân tiêu ngọc vấn trong tiên ma đại chiến từ hàng trăm năm trước rồi.
Đây cũng là nguyên nhân khiến Biệt Gia mâu thuẫn với Lăng Vân Tông. Biệt Gia cho rằng Lăng Vân Tông an bài một cách sai lầm khiến Biệt Lang chết trên chiến trường, vì thế không cho phép con cháu Biệt Gia gia nhập vào tông môn nữa.
Nguyên chủ Biệt Vũ đã chọn rời khỏi Biệt Gia và đến Lăng Vân Tông.
Lý do chưa rõ này khiến cho người khác thật sự phải suy nghĩ nhiều.
"Từ hôm nay trở đi, ngươi là đệ tử thân truyền của Chấp Vân bổn tọa, từ nay về sau, ngươi sẽ cùng Nhận Kiến Phong cùng tiến cùng lùi, làm tấm gương cho các đệ tử. Cơ Nguyệt, ngươi có phản đối gì không?"
Biệt Vũ phục hồi tinh thần.
"Cơ Nguyệt tuân lệnh."
Sắc mặt Chấp Vân dịu đi một chút, hắn chỉ vào một núi bảo vật chất đống bên kia. “Đây là lễ vật do vi sư cùng Tông Chủ và các Phong Chủ tặng cho ngươi.”
"Đa tạ sư tôn."
"Bổn tọa sẽ bế quan mấy ngày, nếu có nghi hoặc gì, có thể thỉnh giáo Bạch Khải." Chấp Vân phất tay áo, chuẩn bị rời đi.
Biệt Vũ rất thích điểm này ở tu tiên giới. Đệ tử nội môn giống như vào đại học. Học hay không là do tự giác, cuối cùng nàng có thể làm con cá mặn rồi.
Bạch Khải mím môi, vẻ mặt nghiêm túc trả lời: "Sư phụ, ta không có tư cách dạy sư muội."
Chấp Vân liếc nhìn Bạch Khải, lời này nghe có chút hơi giận dỗi trong đấy. Hắn nhìn Bạch Khải từ nhỏ đến lớn, còn chưa bao giờ nghe Bạch Khải nói cái giọng điệu này.
"Đây là chuyện giữa hai ngươi." Chấp Vân không muốn xen vào việc của người khác nên quay người chuẩn bị rời đi.
Biệt Vũ bất đắc dĩ xòe tay ra: "Ngươi còn trách ta làm tổn thương trái tim ngươi à? Được rồi, ta thực sự xin lỗi."
Chấp Vân dừng lại, hắn xoay người dùng ánh mắt nghi ngờ đánh giá hai người.
Hình như có dưa.
(*dưa=drama)
Bạch Khải cụp mắt xuống. "Đó là vấn đề của riêng ta... sư muội."
"Sư huynh, ta thừa nhận hôm qua ta đã đi quá xa.”
Không ngờ giọng điệu của Biệt Vũ càng trở nên bất đắc dĩ." “Ngươi cứ xem đây là lỗi của ta đi, chuyện này…cho qua hết, có được không?”
Ánh mắt Chấp Vân điên cuồng liếc hai người, Bạch Khải với Biệt Cơ Nguyệt yêu nhau? Đúng là trông giống như một đôi kim đồng ngọc nữ thật.
Nhưng mà Bạch Khải cũng có người trong lòng á?
Không thể nào, Chấp Vân không tưởng tượng nổi Bạch Khải còn mê thứ khác ngoài kiếm.
Vả lại Biệt Gia đâu có dễ ăn?
Nếu Bạch Khải thực sự muốn ở bên Cơ Nguyệt, trước tiên hắn phải đối mặt với hai vị huynh trưởng của Biệt Vũ, Tri Hứa Quân Biệt Kim và Tiểu Kiếm Tiên Biệt Lâm.
Chấp Vân không nghĩ Bạch Khải có thể đánh bại một trong hai người họ, đến lúc đó, hắn với tư cách là sư phụ thì nên đi giúp Cơ Nguyệt hay Bạch Khải đây?
“Sư muội.” Bạch Khải ngước mắt lên, nghiêm túc nhìn Biệt Vũ, tựa như đã hạ quyết tâm. "Là do ta kỹ không bằng người thua bởi ngươi."
💬 Bình luận chương