Côn Luân lúc này vừa yên tĩnh mà vừa quen thuộc.
Khi Biệt Lâm nhắc đến những chuyện xảy ra trên phố hồi nhỏ, Biệt Vũ kinh ngạc nhận ra nàng có thể đối đáp trôi chảy.
Tiên thuyền lướt qua cảnh phố bên dưới, đến một cửa hang tỏa ánh sáng u lam băng giá. Sau hang động bị vô số băng cứng che phủ là lãnh địa của Biệt gia. Băng cứng phủ kín trong hang, chắn lối đi vào.
Nhận thấy khí tức của Biệt Lâm cùng những người khác, lớp băng cứng dần dần lui sang hai bên, cuối cùng nhường ra một con đường đủ cho tiên thuyền đi qua.
Lúc này Biệt Vũ mới nhận ra, hóa ra đây không phải một hang động mà là một hẻm núi bị hàn băng bao phủ. Quá nhiều băng cứng đã che khuất ánh nắng từ phía trên hẻm núi chiếu xuống, khiến Biệt Vũ không thể nhìn rõ hình dạng ban đầu của nó.
Chẳng mấy chốc, tiên thuyền đã đi đến tộc địa của Biệt gia. Những cụm kiến trúc được mây mù và hàn băng bao quanh chính là tộc địa của Biệt gia từ cổ chí kim.
Biệt Vinh Hiên và Biệt Kim đã đợi từ lâu. Chuyện Biệt Vũ bị tập kích, hồn đăng sắp tắt, chỉ có bản tộc cùng một vài thân tín và đệ tử của họ mới biết.
Khi Biệt Vũ bước xuống từ tiên thuyền, đầu tiên là Biệt Vinh Hiên trừng mắt nhìn Biệt Vũ, ông ấy có vẻ không vui, dường như muốn nói điều gì đó. Nhưng khi nhìn thấy y phục của Biệt Vũ bị máu nhuộm đỏ thì ông ấy nuốt lời giáo huấn xuống, cúi đầu dặn dò thân tín gọi y tu đến.
Đối mặt với Biệt Vinh Hiên và Biệt Kim, trong lòng Biệt Vũ có chút gượng gạo, mãi vẫn không thể nào gọi họ tự nhiên như khi gọi Biệt Lâm.
Biệt Kim ôn hòa lễ độ nhưng tính tình lại lạnh lùng.
Hơn nữa, hắn luôn ở trong Hồn Đăng Lâu, Biệt Vũ không thân cận với hắn, thậm chí còn có chút e sợ.
Cuối cùng vẫn là Biệt Kim mở lời trước.
"Vũ Nhi."
Lúc này Biệt Vũ mới mở miệng: "Phụ thân, đại ca."
Biệt Vinh Hiên đánh giá Biệt Vũ một lượt từ trên xuống dưới, chú ý thấy vết thương của nàng đã được xử lý kịp thời.
Ông ấy âm thầm thở phào nhưng vẻ mặt bên ngoài không hề thay đổi.
Biệt Vinh Hiên hừ lạnh một tiếng rồi bắt đầu giáo huấn Biệt Vũ.
"Nếu năm đó con chịu ở lại Côn Luân, thì sao có thể để bản thân chật vật ra nông nỗi này?"
"Bây giờ các tộc bên ngoài đều đang dòm ngó Biệt gia, phàm là chuyện gì cũng phải cẩn trọng một chút. Nếu không phải hôm nay đại ca con ở trong Hồn Đăng Lâu, e rằng thứ được nâng về chính là quan tài của con đấy."
Biệt Vũ mấp máy môi, tuy nàng nghe ra Biệt Vinh Hiên đang vụng về quan tâm mình.
Nhưng bản năng phản bác trong nàng đã trỗi dậy, hệt như muốn cùng người tranh luận đến cùng.
Lúc này, Nhị ca tốt của nàng đã hành động.
Biệt Lâm vươn tay vò tóc.
"Được rồi lão đầu. Đêm hôm khuya khoắt, người không ngủ, chúng con còn phải ngủ chứ. Trước đây chính người bảo con phải kín đáo đưa Vũ Nhi về, giờ người ồn ào thế này là muốn tất cả mọi người ra xem náo nhiệt của bản tộc ta sao?"
Biệt Lâm nhẹ nhàng chuyển sự oán giận của Biệt Vinh Hiên từ Biệt Vũ sang mình.
Thích truyện trinh thám thì bấm zô chỗ team r nhấn phô lô tui để nhận thông báo sớm nhất nhaa
Biệt Vinh Hiên nói Biệt Lâm vài câu, Biệt Lâm trực tiếp vươn tay bịt tai lại.
💬 Bình luận chương