Lại sắp kết thúc một học kỳ. Trường học muốn tổ chức một buổi vũ hội trước kỳ nghỉ cho học sinh. Vũ hội không chỉ là nơi móc nối quan hệ giữa các thế gia, mà còn là giấc mơ tuyệt đẹp trong thanh xuân của mỗi thiếu nam thiếu nữ.
Vì chuyện này mà khắp nơi tấp nập chuẩn bị, trong trường cũng ngập tràn không khí vui vẻ.
Nhắc đến vũ hội tất nhiên sẽ có khiêu vũ. Đối tượng được nhắm đến nhiều nhất không ai khác ngoài bốn vị đại lão nổi danh trong trường
Những lời bàn luận xung quanh vẫn chưa hề ngừng lại. Theo một tin đồn không chính xác cho lắm nhưng có lẽ Hoa Kiều đá ba tên bạn ngốc nghếch của Lâm Khanh rồi.
Mỗi ngày, chuông tan học còn chưa reo lên. Hoa Kiều đã ôm theo mấy nhành hoa, hoặc một món đồ ăn vặt nào đó rời đi một cách gấp gáp. Vì lí do nào đó mà cảnh này khiến Lâm Khanh cảm thấy thật mới mẻ.
Ba nam thần vườn trường nổi danh ngồi xếp thành hàng trên ghế, gương mặt ngơ ngẩn nhìn theo bóng lưng Hoa Kiều rời đi. Mất nửa ngày cũng chưa thể tin được.
Lâm Khanh hơi nghiêng đầu qua rồi cúi người xuống. Khua khua tay trước mặt ba người: "Còn tỉnh táo không vậy?"
Mặt Quý Vân trở nên trắng bệch, cúi đầu xuống. biểu cảm có hơi phức tạp.
Vân Bạch đáp lại với biểu cảm buồn bã: "Hình như tao ngộ ra được một chân lý."
Thiệu Á thẫn thờ: "Như trâu bò, chúng ta chỉ thực sự trưởng thành khi mọc sừng đầy đủ."
Lâm Khanh: "..."
Xem ra Hoa Kiều có đối tượng ngon hơn thật. Đó là một vấn đề mà Lâm Khanh chưa từng nghĩ tới.
Căn bản vì trong trường làm gì có ai đủ sức đứng ngang hàng với bốn người họ.
Ngoại trừ...
Trong đầu thoáng hiện lên một bóng dáng. Lâm Khanh bối rối sắp xếp lại suy nghĩ của mình, không chắc chắn lắm nhưng lại quyết định sẽ tu hú chiếm tổ thượng vị trước rồi."
[ "Hử? Lâm Khanh vừa lẩm bẩm gì ấy nhỉ? Nghe không rõ." ]
: "À mà Bạch... Không phải, tôi vẫn chưa biết tên cậu."
Người đối diện nhướng mày: "Là Tạ..."
Ngay lúc Bạch Liên Hoa mở miệng, ba người nào đó dắt tay nhau lao ra từ toà nhà ở gần đó. Hoa Kiều cũng bước đến nép sau lưng Bạch Liên Hoa, trong đôi mắt mang theo vẻ thân cận.
Quý Vân thấy cảnh này kinh ngạc tột độ chỉ tay vào bọn họ: "Ba người các người!"
Vân Bạch: "Chơi?!"
Thiệu Á: "3P?!!!"
Hoa Kiều sa sầm mặt: "Tư tưởng của mấy người cần được Đảng và nhà nước gội rửa."
Được ba người bạn tốt kéo đến náo loạn một trận. Khóe miệng Lâm Khanh mang theo một nụ cười quỷ dị ngồi xổm xuống lần mò xung quanh.
Bạch Liên Hoa nheo mắt ngăn lại: "Làm gì vậy?"
Lâm Khanh xụ mặt: "Kiếm cục đá chọi bọn nó."
Một tiếng thở dài khe khẽ vang lên, thầy giáo mang theo thước dài bước ra từ trong bóng tối
: "Giữa tiết học trốn ra ngoài làm việc riêng. Cả sáu đứa hiện tại theo tôi lên văn phòng."
Mọi người: "..."
_
Web tiểu thuyết cuối cùng cũng chịu cập nhật chương mới.
Đồng bạn của nam thần lạnh lùng từ những tên cao phú soái liên tục gây ra rắc rối với thụ chính. May mắn được nhân vật chính cùng hệ thống xử lý gọn gẽ, thuận tiện khiến nam thần lạnh lùng càng thân thiết hơn với y. Hai người bắt đầu tiến vào giai đoạn mối quan hệ mập mờ. Phải đến tận khi vũ hội trường tổ chức. Dưới ánh trăng đêm tuyệt đẹp, nam thần lạnh lùng ngỏ lời mời nhân vật chính một điệu nhảy. Lời tỏ tình thốt ra trong khung cảnh thơ mộng lãng mãn đầy ngọt ngào, hai người rốt cuộc bên nhau.
Bên dưới bình luận điên cuồng vì cảnh này mà hú hét.
[ Lâm Tiểu Lâm: Ngọt! Ngọt chết tôi rồi! Ư ư á á gâu gâu ẳng ẳng áu áuuu! OTP real quá, real quá trời ơi! ]
[ Thiệu đại nhân: Aaaaa cuối cùng cũng đợi được ngày này! Quả tỏ tình dưới trăng trong lúc khiêu vũ thật sự rất đỉnh cao! ]
[ Quý quý tiểu bảo bối: Cái gì mà lại bấn loạn thế này á á á! Gáy lên! ]
[ Bạch Vô Thường: Trời ơi! Tôi phải lấy cái này làm tài liệu học tập mới được! Xỉu tiếp đây đừng ai kéo tui dậy nữa. ]
[ Hoa Hoa công tử: Giãy đành đạch, nhân vật chính ngon quá trời! Soft quá ui mẹ ơi! Kẹp cổ em đi chồng!!! ]
[ Hoa Hoa công tử: Nhưng mà ba tên bạn kia của nam thần mấy chương gần đây mất chất ghê. Cái sự ngầu gần như bay hết luôn á. ]
Đối với bình luận này, tác giả gửi tới một câu trả lời hết sức ngắn gọn thâm thuý.
[ Tạ Tiểu Tinh: Vai ác chỉ ác vì kịch bản bảo thế. ]
Thanh âm máy móc vang lên trong căn phòng nhỏ.
[ Miệng thì hỗn mà nói đạo lý thì hay. ]
: "Cẩn thận ta bảo Chủ Thần lôi ngươi đi cải tạo."
Thiếu niên ấn đăng chương mới xong xuôi liền rời tay khỏi bàn phím rồi quay đầu. Để một nụ cười nhàn nhạt thay thế cho vẻ bình tĩnh không gợn sóng trên mặt.
Tạ Tinh rời khỏi bàn, cả người mềm nhũn không xương nằm nhoài ra giường
: "Chưa gì đã nhớ Lâm Khanh rồi. Mong mau tới vũ hội ghê."
_
💬 Bình luận chương