Mấy tuần kế tiếp, Tạ Tinh không có việc gì liền ở lì trong biệt thự, chuyên tâm chơi với bé con.
Nam nhân ở trên giường êm rộng rãi thoải mái, vừa nằm vừa chơi điện thoại, tư thế nhàn nhã, thỉnh thoảng bưng nước trà nhấp một ngụm.
Tiểu Tạ Lâm như một cục bánh trôi trắng mềm nằm bên cạnh ôm tay y, thỉnh thoảng a a hai tiếng biểu lộ sự tồn tại.
Chỉ còn duy nhất nhiệm vụ giải quyết tra công là xong rồi.
Gần đây Tạ thị vẫn luôn im hơi lặng tiếng.
Tạ Tinh cũng không giao lưu nhiều với Tần Húc, nhưng chung quy luôn cảm thấy tra công là lạ, hắn tuyệt đối sẽ không tốt tính như vậy...
Nói thật chỉ ngồi đợi tên đó bò đến nạp mạng thôi đã hao hết kiên trì của y, còn có chút tức không nhịn nổi. Nhưng người ta cũng chưa chịu đi theo tình tiết, cơn tức này của y chỉ có thể nuốt vào bụng thôi.
Tạ Tinh tâm tình phiền muộn bóp Tạ bánh trôi một cái.
Tiểu Tạ Lâm lơ ngơ nhìn hư không, bị y véo đến mếu máo.
Chuông điện thoại vang lên.
Tạ Tinh ôm bé con, để chân trần nhảy từ trên giường xuống, tìm điện thoại của mình ở trên bàn.
Là Lâm Khanh gọi đến.
Người bên kia đầu dây ngữ điệu lãnh đạm, không mặn không nhạt nói
:"Tối nay tôi muốn đưa Tạ Lâm ra ngoài một chuyến, anh đưa nhóc con đến đón tôi được không?"
Phải nói nhân vật chính sẽ luôn có hào quang khác thường. Lâm Khanh vừa tiến vào công ty vài ngày đã ăn nhập một cách kỳ lạ, thể hiện năng lực lẫn tốc độ xử lý và làm việc như mưa rền gió cuốn, khiến người ta kinh sợ. Tạ Tinh nhân cơ hội kết thúc khoá thực tập sớm chưa từng có, thuận lý thành chương chuyển giao công ty, cũng chẳng ai dám ho he lấy một lời.
Công ty dưới tay Lám Khanh phát triển ổn định, còn có xu thế muốn bùng nổ đi lên. Trong giới biết tiếng cũng đổi cách xưng hô với Lâm Khanh thành Lâm tiên sinh một cách vô cùng kính trọng.
_
Tạ Tinh gọi cho tài xế, lại bế nhóc con ngồi lên xe, lật đật chạy đến công ty.
Nam nhân dáng người thẳng tắp, lại ôm theo một đứa trẻ ở trong đám người làm văn phòng c*̃ng vô cùng bắt mắt.
Một thân khí chất này, xuất chúng đến mức có không ít người quay lại nhìn, còn không ngớt nhỏ giọng thì thầm với nhau.
Lâm Khanh mang theo trợ lý bước ra khỏi thang máy, vừa đi vừa bàn bạc công việc, rất có bộ dáng tinh anh xã hội.
Lại thêm sau khi sinh con, tiểu thụ vậy mà lại thần kì cao lên không ít, đã ngang bằng Tạ Tinh rồi. Một thân âu phục khoác lên người càng thêm đẹp trai.
Tạ Tinh thấy cậu thì vẫy tay cong môi cười một tiếng, ngay cả Tiểu Tạ Lâm trên người cũng khua khua tay. Nam nhân mặt mày như họa, cười lên càng như núi hoa rở rộ, siêu cấp chói mắt.
Lâm Khanh mang hai người họ lên thẳng văn phòng họp, ngồi một bên đợi.
Bên trong văn phòng rộng rãi thoải mái, trên mặt sàn còn phủ lên một tấm thảm thật dày, hai bên có thêm ghế đêm dài để nghỉ ngơi.
Mấy vị giám đốc điều hành vừa báo cáo công việc, khoé mắt vừa liếc nhìn nam nhân đang ngồi trong góc chống cằm buồn bực trêu đùa nhóc con.
Dẫu sao nhan ắc xuất chúng của vị này, cùng với bé con cũng quá gây chú ý.
Cảm giác bị vô số ánh mắt lén lút không tôi đã mang đến công ty chăm rồi."
:"Cậu còn phải làm việc nữa, vẫn là tôi thỉnh thoảng đem nó qua chơi thì hơn. Như vậy nó cũng đỡ nhớ ba ba hơn."
Thiếu niên ngẩng đầu ngước nhìn y
:"Còn anh, có nhớ tôi không?"
Đây là một câu hỏi khó, lại còn nghe hơi quái quái.
Tạ Tinh từ chối cho ý kiến.
Ánh mắt thiếu niên thâm thúy bình tĩnh nhìn Tạ Tinh, tựa hồ rất cố chấp với vấn đề này.
Tạ Tinh c*̃ng không khách khí vỗ vỗ đầu hắn, cười hì hì nói lảng sang vấn đề khác.
Lâm Khanh đành bình tĩnh dời ánh mắt.
Hắn cảm thấy giao lưu với Tạ Tinh quá khó khăn.
Bỏ qua vấn đề này, hai người cùng nhau đi ăn tối rồi lại sắm đồ cho Tiểu Tạ Lâm.
Có lẽ là có Tạ Tinh ở bên cạnh, Lâm tiên sinh cảm thấy thời gian trôi đi rất nhanh chóng. Lúc trở về đã là khuya muộn.
Trong xe.
Tạ Tinh khuỷu tay tùy ý khoác lên cửa sổ xe, đầu ngón tay chọc chọc hai má bánh bao của nhóc con đang thiu thiu ngủ.
Có lẽ tâm trạng của Lâm Khanh vẫn chưa tốt lên, biểu cảm cả một ngày nay có hơi trầm lãnh.
Tạ Tinh như có điều suy nghĩ sờ cằm. Cẩn thận hồi tưởng lại lời mình vừa nói hôm nay một chút, không cảm thấy chỗ nào có vấn đề.
Nghĩ rồi lại nghĩ, y đột nhiên như nhận ra vấn đề gì đó.
Con ngươi nam tử lập tức sáng lên, sán lại gần người nọ, thầm thì
:"Lâm Khanh, đừng nói cậu thích tôi đấy nhé?"
Lâm Khanh :"..." Anh chậm tiêu quá đấy!!!
Đương nhiên lời này không thể nói ra.
Thiếu niên mặt không đổi sắc đáp
:"Đúng thì sao?"
Tạ Tinh giống như có điều suy nghĩ, trấn định đặt nhóc con đang ngủ lên ghế cho trẻ em. Chính mình thì bò lên dang chân ngồi trên đùi thiếu niên, chăm chú đối mặt với hắn.
Giọng y đột nhiên trở lên cực kỳ nghiêm túc
:"Người như tôi cậu thực sự không nên yêu. Sẽ không có kết quả tốt đâu."
Hơi thở hai người giống như giao triền. Biểu cảm trầm lãnh của Lâm Khanh đột nhiên trở nên nhu hoà, khóe miệng ẩn chứa ý cười cố chấp nhất định phải có được
:"Cũng không phải là không thể mà."
Thiếu niên còn rất chọc người mà ôm lấy eo người đối diện, áp sát anh vào trong ngực.
Tạ Tinh :"..." Lâm tiểu thụ. Ngươi như vậy không được nha.
Trên khuôn mặt nhỏ căng cứng của nam nhân hiện lên một tia ủy khuất vì không khuyên bảo được.
Đúng lúc này, xe đột ngột phanh gấp.
Tạ Tinh nghiêng người, rất nhanh tay bảo hộ Tiểu Tạ Lâm cùng Lâm Khanh, không để ai bị thương.
Phía trước truyền đến tiếng kêu sợ hãi của tài xế
:"Lâm tiên sinh, có xe chặn đường chúng ta."
💬 Bình luận chương