“Đuổi theo!”
Tiêu Huyên mang theo người thúc ngựa chạy như bay.
Hắn cưỡi là tuấn mã, xe ngựa của đối phương dù có chạy nhanh đến mấy thì cũng không thể nhanh bằng ngựa của hắn. Chỉ cần không ra khỏi thành, nhất định có thể đuổi kịp. Còn về phần đuổi kịp rồi thì phải làm sao, hắn lại không kịp nghĩ kỹ.
Thế nhưng, khi Tiêu Huyên khó khăn lắm mới đuổi kịp chiếc xe ngựa, hắn lại phát hiện đối phương đang đi về hướng Tô gia.
Hắn bỗng nhiên tỉnh ngộ, nga, đôi cẩu nam nữ này hóa ra không có tính toán lén lút tư thông, mà là chuẩn bị cùng trưởng bối thưa chuyện để chính thức thành thân. Lồng ngực hắn bỗng nhói đau một hồi. Trách không được Tô Bạch Vãn cứ luôn miệng đòi hưu thư với hắn, hóa ra là vừa gả qua liền hối hận.
Suốt thời gian qua, nàng vẫn luôn mưu tính để đòi hưu thư, chuyện Tống Huệ Nhi đưa điểm tâm tối nay thật ra cũng nằm trong kế hoạch của nàng. Chính mình đã trúng kế, ngu ngốc trao hưu thư cho nàng.
Tức chết mất thôi!
Tô Bạch Vãn nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập phía sau, vén rèm xe nhìn lên liền thúc giục Tô Bạch Hồng: “Mau, chạy nhanh hơn chút nữa, đừng để Tiêu Huyên đuổi kịp.”
Tô Bạch Hồng nghe lời liền ra sức giục ngựa chạy mau.
Xe ngựa như một cơn gió cuốn đến trước cửa Tô gia. Tô Bạch Hồng nhảy xuống xe, tiến lên đỡ Tô Bạch Vãn. Tỷ đệ hai người vừa mới đứng vững thì ngựa của Tiêu Huyên cũng đã xông tới trước cửa.
Tiêu Huyên ghìm cương, “vút” một tiếng nhảy xuống ngựa, chặn đường Tô Bạch Hồng và Tô Bạch Vãn.
Thư Sách
Hắn nương theo ánh đèn l.ồ.ng trước cửa, nhìn thấy phu xe hóa ra lại là Tô Bạch Hồng, lập tức cười lạnh nói: “Quả nhiên là đã sớm có dự mưu.”
Nói xong, hắn đảo mắt nhìn quanh bốn phía không thấy bóng dáng Quan Siêu Phong đâu, liền sải bước tiến lên vén rèm xe ngựa nhìn vào trong, vẫn không thấy người. Nhất thời, hắn lại tiến tới cản hai tỷ đệ Tô gia, chất vấn: “Quan Siêu Phong đâu rồi?”
Tô Bạch Hồng nghi hoặc hỏi: “Hầu gia muốn tìm Quan Siêu Phong sao? Nếu muốn tìm hắn thì nên đến phủ của hắn mà tìm, cớ sao lại tới trước cửa Tô gia chúng ta mà tìm là thế nào?”
Tiêu Huyên hơi ngẩn ra, trên mặt vẫn còn đầy giận dữ, nhìn về phía Tô Bạch Vãn lạnh lùng nói: "Tô thị, nàng đòi hưu thư, chẳng lẽ không phải do Quan Siêu Phong xúi giục?"
Tô Bạch Vãn lập tức hiểu ra, hóa ra Tiêu Huyên cho rằng nàng vì muốn đến với Quan Siêu Phong nên mới thiết kế cái bẫy này để đòi hưu thư.
Hàng mi nàng run rẩy, hốc mắt sớm đã đỏ bừng, mang theo giọng nghẹn ngào khóc lóc: “Hầu gia đang nói cái gì vậy? Rõ ràng là chàng vì Tống Huệ Nhi mà một lần nữa hưu bỏ ta, sao tự dưng lại lôi Quan Siêu Phong vào? Quan Siêu Phong thì có quan hệ gì với ta cơ chứ?”
Tiêu Huyên nghe thấy lời này liền tiến lên một bước: “Thật sự không phải Quan Siêu Phong xúi giục nàng sao? Nếu đã như vậy, tại sao một mực đòi hưu thư với ta?”
Tô Bạch Vãn cắn môi nói: “Hầu gia vì Tống Huệ Nhi mà vắng vẻ ta mấy ngày liền. Đến khi Tống Huệ Nhi đi đưa điểm tâm, chàng lại trước mặt bao nhiêu người chống lưng cho nàng ta, làm ta bẽ mặt. Ta nhất thời nói lời tức giận, Hầu gia lại nhẫn tâm viết thẳng hưu thư, ta...”
Nàng bật khóc nức nở: “Ta cầm hưu thư đi ra cửa phủ, vừa vặn Bạch Hồng có việc đến Hầu phủ nên ta liền bảo đệ ấy đón ta về Tô gia, chuyện này thì có gì sai? Hầu gia đã hai lần hưu ta, giờ lại còn muốn đổ oan cho ta, đây là đang bức ta vào đường chết mà.”
Tiêu Huyên vừa nghe chuyện không liên quan gì đến Quan Siêu Phong, sắc mặt liền dịu đi rất nhiều, hắn đưa tay ra nói: “Đưa hưu thư lại đây cho ta, chúng ta về nhà!”
Tô Bạch Vãn trốn sau lưng Tô Bạch Hồng, vừa lắc đầu vừa nói: “Ta không về, Hầu phủ có ta thì không có Tống Huệ Nhi, có Tống Huệ Nhi thì không có ta.”
Sắc mặt Tiêu Huyên có chút khó coi, định giơ tay kéo Tô Bạch Vãn lại thì bị Tô Bạch Hồng ngăn cản. Hắn hít sâu một hơi, miễn cưỡng định thần nói: “Tô thị, nàng cứ theo ta trở về trước đã. Chuyện của Huệ Nhi ta sẽ có an bài khác, tìm cho nàng ấy một nơi chốn thích hợp.”
Tô Bạch Vãn tiếp tục lắc đầu: “Hầu gia hãy an bài tốt cho Tống Huệ Nhi trước đi rồi hãy đến đón ta.”
Tô Bạch Hồng đứng nghe nãy giờ cũng đã chắp vá được vài phần manh mối, quay đầu khuyên nhủ Tô Bạch Vãn: “A tỷ, hiện tại trời đã tối muộn rồi, tổ mẫu và phụ thân nếu biết tỷ lại bị hưu thì e là trong nhà sẽ không được yên ổn đâu, tỷ hay là cứ cùng Hầu gia trở về đi thôi!”
Tô Bạch Vãn nghe vậy liền lập tức rơi nước mắt, nghẹn ngào: “Ta bị bắt nạt đến mức này rồi, mà nhà mẹ đẻ lại không thể bảo bọc cho ta được nửa phần sao? Nếu đã như thế, ta cũng không sống nữa.”
Tô Bạch Hồng nghe xong vô cùng khó xử, đành phải nói: “A tỷ, đệ không phải có ý đó.” Rồi hắn lại quay sang khuyên Tiêu Huyên: “Hầu gia, ngài xem...”
💬 Bình luận chương