Đêm hôm đó, hy vọng thật sự tìm đến ta.
Lần theo tiếng động đến một hòn giả sơn, quả nhiên ta nhìn thấy Giáo chủ.
"Giáo chủ, người đến đón ta sao?"
Ta nhìn ngài ấy, trong mắt bừng lên ánh sáng.
Giáo chủ nhìn ta, đưa cho ta một gói giấy nhỏ.
"Bỏ thứ này vào trà của Tiêu Cẩn Du."
Đây chẳng phải là bảo ta đi chịu chết sao!
Giáo chủ đặt tay lên vai ta.
"Đây là đại sự vì dân trừ hại! Thiên hạ hưng vong, nữ t.ử cũng có trách nhiệm! Ngươi là đệ t.ử đắc ý nhất của Thanh Long giáo, sao có thể khoanh tay đứng nhìn được?"
Một phen nói ấy khiến lòng ta sôi sục nhiệt huyết.
Ta như bị ma xui quỷ khiến, nhận lấy gói giấy nhỏ trong tay ngài ấy.
"Ngươi cứ yên tâm, thuốc này không màu không mùi, tuyệt đối sẽ không có ai phát hiện."
Giáo chủ tận tình khuyên nhủ.
"Đến lúc đó ta sẽ đến đón ngươi, ngươi sẽ trở thành nữ hiệp cứu vớt thiên hạ."
Đúng vậy.
Ta muốn trở thành nữ hiệp danh chấn thiên hạ.
Nhưng ta không muốn giếc Tiêu Cẩn Du.
"Giáo chủ."
Ta nhìn ngài ấy, cố gắng thuyết phục.
"Bệ hạ không phải bạo quân. Người cần chính yêu dân, là một vị minh quân."
Ngoại trừ có hơi đáng ghét một chút, thật ra hắn vẫn rất khiến người ta đau lòng, đến cả ta cũng không nhịn được mà muốn đối xử tốt với hắn hơn.
Giáo chủ nhìn ta.
Mũi kiếm trong tay đột nhiên kề lên cổ ta.
"Ngươi muốn phản bội ta?"
"Ta không có..."
Ban đầu ta vốn chỉ muốn trừ bạo an dân.
Nhưng Tiêu Cẩn Du căn bản đâu phải bạo quân.
"Kẻ phản bội Thanh Long giáo chỉ có một con đường chết."
Ánh mắt Giáo chủ nhìn ta tràn ngập sát ý.
Đúng lúc ta còn chưa biết phải giải thích thế nào, xung quanh bỗng sáng rực lên.
Không cần quay đầu, ta cũng biết chắc chắn đã có người đến.
Mà còn không phải chỉ một người.
Giáo chủ kề kiếm lên cổ ta rồi bước ra khỏi hòn giả sơn.
Ngài ấy định dùng ta làm con tin.
Nói thế nào nhỉ.
Từ nhỏ ta đã là cô nhi không cha không mẹ, được sư phụ của Thanh Long giáo nuôi lớn.
Sau khi sư phụ qua đời, cũng chẳng còn ai quan tâm đến sống chết của ta nữa.
Giáo chủ rốt cuộc lấy đâu ra tự tin mà dám dùng ta làm con tin chứ!
Tiêu Cẩn Du đứng ở phía trước mọi người, nhìn thấy mũi kiếm của Giáo chủ đang kề trên cổ ta thì khẽ nhíu mày.
Theo lý mà nói, lúc này người nên nhíu mày phải là ta mới đúng.
"Ngươi cho rằng chỉ cần bắt cóc một tên thái giám nho nhỏ, là có thể bình yên rời khỏi đây sao?"
Tiêu Cẩn Du liếc nhìn ta một cái rồi lại nhìn sang Giáo chủ.
Dù lúc này lòng ta đã nguội lạnh như tro tàn, nhưng cũng không thể không thừa nhận lời hắn nói rất có lý.
Là Giáo chủ của một giáo phái, hiển nhiên cũng nghĩ đến điểm này, vì vậy mũi kiếm trong tay ngài ấy lại kề sát cổ ta thêm một phần.
Trong khoảnh khắc ấy, ta có thể cảm nhận rõ ràng.
Nếu Tiêu Cẩn Du không chịu thả ngài ấy đi, vậy thì hôm nay ta thật sự sẽ bỏ mạng tại đây.
Chỉ không biết Tiêu Cẩn Du có còn chút lương tâm mà chôn cất ta hay không.
Có lẽ cũng sẽ giống chín tên thái giám trước kia, trực tiếp ném ra bãi tha ma.
"Nghe nói Hoàng thượng rất mực yêu quý tên thái giám này."
Giáo chủ vẫn cố vùng vẫy lần cuối.
Có thể nhìn ra được ngài ấy thật sự không muốn chết.
"
,
💬 Bình luận chương