Ta không bị ném tới bãi tha ma.
Không phải vì Tiêu Cẩn Du không muốn ném ta đi, mà là vì hắn đã ngất xỉu.
Nói ra chắc cũng chẳng ai dám tin.
Ta hôn Tiêu Cẩn Du đến ngất xỉu, lại còn đúng lúc Toàn công công bước vào.
Ta nhìn Tiêu Cẩn Du đang tựa đầu lên người mình, vẻ mặt đưa đám nhìn Toàn công công, chỉ mong người ngất lúc này là ta chứ không phải hắn.
Điều ngoài dự liệu của ta là Toàn công công không xông lên trị tội ta.
Ông ấy trước tiên liếc nhìn túi thơm bên hông ta, sau đó nở một nụ cười đầy vẻ vui mừng.
"Mau truyền ngự y, bệ hạ lại ngất rồi." Ông quay người ra ngoài, cất tiếng phân phó.
Chữ "lại" ấy đủ để chứng minh Tiêu Cẩn Du ngất xỉu không phải lần đầu.
Thái y bắt mạch xong, khẽ nhíu mày.
Cái nhíu mày ấy khiến lòng ta chợt hoảng loạn.
Vì sao hắn lại ngất?
Rõ ràng Tiểu Hổ T.ử đã thay toàn bộ dược liệu trong túi thơm rồi mà.
Thái y chỉ nói với Toàn công công rằng Tiêu Cẩn Du thân thể hư nhược, trở về kê thêm một thang thuốc điều dưỡng là được.
Toàn công công tiễn thái y ra ngoài, rồi dặn ta ở lại chăm sóc Tiêu Cẩn Du.
Lúc rời đi, ông còn tiện tay đóng luôn cửa điện.
Toàn công công này... có phải quá tin tưởng ta rồi không?
Nếu ta là thích khách, thì đây chính là cơ hội tốt nhất để giếc Tiêu Cẩn Du.
À mà... hình như ta đúng là thích khách.
Ta sờ khắp người mình, mới phát hiện chẳng có món binh khí sắc bén nào có thể dùng để giếc người.
Có vô số cách để lấy mạng một người.
Nhưng nhìn Tiêu Cẩn Du đang nhíu chặt đôi mày, trán lấm tấm mồ hôi, môi tái nhợt, ta lại cảm thấy lúc này giếc hắn chẳng khác nào bỏ đá xuống giếng.
Đó không phải việc một nữ hiệp nên làm.
"Mẫu hậu..."
Tiêu Cẩn Du bỗng khẽ cất tiếng.
Ta ghé sát lại.
"Bệ hạ vừa nói gì?"
Tiêu Cẩn Du nắm lấy tay ta, đôi mày càng lúc càng nhíu chặt.
"Mẫu hậu... Du Nhi sẽ ngoan... Xin người... đừng bỏ Du Nhi..."
Lời nói đứt quãng, xen lẫn sự tuyệt vọng vụn vỡ khiến lòng người nghẹn lại.
Nghe xong, trong lòng ta bỗng nhói lên.
Ta đưa tay vỗ nhẹ lên bàn tay đang nắm chặt lấy mình, ngồi xuống mép giường rồi dịu giọng dỗ dành:
"Sẽ không đâu."
Tiêu Cẩn Du quả nhiên dần yên tĩnh lại.
Thấy trên trán hắn vẫn không ngừng rịn mồ hôi, trong lòng ta bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Vừa đặt tay lên trán hắn, ta đã cảm nhận được hơi nóng bỏng.
Tiêu Cẩn Du đang sốt.
Thế nhưng thái y bắt mạch xong lại chẳng hề nhắc tới chuyện sốt, chỉ nói hắn thân thể suy nhược.
Xem ra trong hoàng cung này, Tiêu Cẩn Du cũng chẳng được như ta vẫn tưởng.
Ta vừa định rút tay khỏi trán hắn thì Toàn công công bước vào.
Đứng ở góc nhìn của Toàn công công, quả thực rất dễ hiểu lầm rằng ta đang định bóp chết Tiêu Cẩn Du.
Ta nuốt khan một ngụm nước bọt, nhất thời không biết có nên giải thích hành động của mình hay không.
Ánh mắt Toàn công công chạm phải ánh mắt ta, rồi ông cúi đầu như thể chẳng nhìn thấy gì, bưng bát thuốc bước tới.
Ta nhân cơ hội vội vàng rút tay về.
"Đây là thuốc của bệ hạ, nếu bệ hạ chưa tỉnh thì nghĩ cách đút người uống." Ông đặt bát thuốc lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh rồi lui ra ngoài.
Trước khi đóng cửa, ông nhìn ta bằng ánh mắt đầy thâm ý.
Ta thật sự không hiểu ánh mắt ấy có ý gì.
"Đổ đi."
Ta đang bưng bát thuốc, còn chưa nghĩ ra phải làm sao mới đút được cho Tiêu Cẩn Du thì môi hắn khẽ động.
"Hả?"
Tiêu Cẩn Du chậm rãi mở mắt, trong mắt vẫn còn sót lại vài phần tỉnh táo.
"Bát thuốc này... mang đi đổ."
Hắn lại thấp giọng nói thêm một câu.
Ta nhìn bát thuốc vẫn còn bốc khói, rồi nhìn gương mặt tiều tụy của hắn.
"Nhưng mà..."
"Vậy thì ngươi uống."
???
Tiêu Cẩn Du bị bệnh đến hồ đồ rồi sao?
Chính hắn không chịu uống, chứng tỏ trong thuốc này nhất định có vấn đề, thế mà lại bảo ta uống?
Đúng là hai mẫu t.ử nhà họ, người sau còn độc hơn người trước.
Ta lập tức bưng bát thuốc chạy tới bên cạnh một chậu hoa không biết tên, quay đầu nhìn Tiêu Cẩn Du, nở nụ cười nịnh nọt.
"Đổ vào đây được chứ, bệ hạ?"
Tiêu Cẩn Du không đáp.
Ta mặc kệ hắn có trả lời hay không, cổ tay nghiêng một cái, toàn bộ bát thuốc đều đổ sạch vào chậu hoa.
Đợi đến khi ta quay trở lại bên cạnh Tiêu Cẩn Du, hắn đã nhắm mắt.
"Bệ... bệ hạ..."
Ta khẽ gọi.
Tiêu Cẩn Du mở mắt nhìn ta.
Xem ra không phải lại ngất.
Ta khẽ thở phào một hơi.
"Bệ hạ không sao chứ? Nếu không uống thuốc thì..."
Nói đến đây, ta chợt cảm thấy mình làm thích khách thật quá thất bại.
Theo lý mà nói, Tiêu Cẩn Du không uống thuốc mới là chuyện tốt nhất.
Ta chẳng cần tự tay ra tay, hắn cũng có thể tự giày vò mình đến chết.
Nhưng không hiểu vì sao hôm nay ta lại chẳng nỡ.
Có lẽ là vì vừa rồi... ta đã làm mẫu thân của hắn một lúc.
Ta chỉ có thể tự an ủi mình như vậy.
"Đã quen rồi." Tiêu Cẩn Du nhắm mắt, nhàn nhạt lên tiếng.
Là đã quen với chuyện ngất xỉu, hay đã quen với việc bị người ta hạ độc?
Ta vốn tưởng cuộc đời mình đã đủ khổ, nào ngờ lại gặp một người còn khổ hơn cả ta.
"Vậy thì đắp kín thêm một chút."
Nói rồi, ta cầm chăn trên giường phủ lên người Tiêu Cẩn Du, bận bịu một hồi mới dùng hai tấm chăn quấn hắn kín mít không còn kẽ hở.
Thấy hắn hơi nhíu mày, ta bèn giải thích: "Ra mồ hôi sẽ đỡ hơn, bệ hạ vẫn còn hơi sốt."
Có lẽ hắn quá mệt mỏi nên chẳng bao lâu sau lại thiếp đi.
Ta khẽ thở dài, cầm chiếc bát thuốc đã trống lui ra ngoài.
Ngoài điện, ngoại trừ Toàn công công thì không còn cung nhân nào khác.
Toàn công công nhìn chiếc bát trong tay ta, cười đầy thân thiết.
"Đều uống hết rồi chứ?"
Ta nhìn ông, không biết ông có biết bát thuốc kia là thuốc độc hay không.
"Đã uống hết rồi." Ta gật đầu.
Tiêu Cẩn Du ngủ suốt một ngày một đêm.
Trong thời gian đó, Toàn công công lại mang đến hai bát thuốc nữa, tất cả đều bị ta đổ vào chậu hoa trong phòng.
Lần thứ ba mang thuốc tới, ông còn dẫn theo một người.
Nghe nói là Cố đại nhân, tên Cố Bạch.
Lúc ấy Tiêu Cẩn Du đã tỉnh.
Hắn nửa tựa trên giường, vẫn mang dáng vẻ suy nhược.
"Cho hắn vào."
Tiêu Cẩn Du yếu ớt phân phó Toàn công công, rồi quay sang nhìn ta.
"Ngươi lui xuống trước."
Ta đáp một tiếng: "Vâng."
,
💬 Bình luận chương