{Lão đại, Hắc Tử đã chết rồi!} – Chiến sĩ bất đắc dĩ truyền âm cho Du Hiệp nói.
{ Tại sao lại chết?}
{ Hắn động thủ quá nhanh, chúng ta còn chưa kịp nhìn rõ thì Hắc Tử đã nằm trên mặt đất rồi.} – Chiến sĩ buồn bực nói, bọn họ quả thật thấy mất mặt, chưa kịp nhìn thấy gì đã bị người khác g**t ch*t một người, nhưng với thực lực của đối thủ, hắn lại rất khâm phục.
"Một đám phế vật." Du Hiệp không khỏi thầm mắng, nếu như chỉ có Diêu Tử cùng hỏa pháp sư hai người chết trên tay đối phương, có khả năng do đối phương có vận khí tốt, nhưng liên tục hai lần thua, đủ chứng minh đạo tặc xuất quỷ nhập thần kia quả không bình thường.
Ám Vu hồi sinh hỏa pháp sư trên mặt đất.
{ Tất cả mọi người chú ý một chút, pháp sư đi ở giữa, nhất là hỏa pháp sư.} – Du Hiệp truyền âm cho tổ đội, chỉ cần duy trì đội hình như vậy, hẳn sẽ không gặp chuyện không may.
{ Lão đại, Ngô Na mỹ nữ cũng đã hi sinh.}
"Tên này có phải người không, ngay cả nữ nhân cũng giết, không có chút galang nào cả."
"Nhất định phải đòi lại món nợ này." Cả đoàn đội lên dây cót tinh thần, phẫn nộ nhao nhao lên đòi báo thù cho mỹ nữ, có thể thấy được người tên Ngô Na này ở trong đoàn đội này nhân duyên thật không tồi.
Đối với Tiêu Ngự mà nói, trong thế giới của hắn, địch nhân là địch nhân tất cả đều ngang hàng nhau bất kể nam nữ, mỗi người đều có thể giết.
Mỹ nữ Ngô Na này, Du Hiệp vẫn biết, khá lẳng lơ, bình thường hay giả bộ nhu nhược yếu đuối, nếu gặp phải địch nhân, dứt khoát sẽ không động thủ, đôi mắt to tròn, long lanh nước mắt nhìn đối thủ, như vậy những người chơi khác bình thường sẽ không chiến mà bại, so với pháp trượng trong tay còn hữu hiệu hơn, nếu đổi lại là mình cũng không nỡ ra tay hạ thủ tàn nhẫn như vậy, không thể ngờ Tiêu Ngự lại là người không biết thương hoa tiếc ngọc như vậy.
Loại người gặp chuyện thì rụt rè sợ hãi, lưỡng lự do dự trước sau không đáng sợ nhưng Tiêu Ngự lại trái ngược hẳn, quả quyết lãnh khốc, mới làm người khác phải sợ hãi, Diêu Tử thế nào lại gặp phải loại người này chứ, Du Hiệp buồn bực.
Trong mắt Tiêu Ngự, người mỹ nữ gọi là Ngô Na kia, căn bản cũng chỉ là một món hàng bình thường nhất, ai kêu nàng thoải đi dạo phía sau đội ngũ, phô trương dáng vẻ, giống như khẳng định Tiêu ngự sẽ không động thủ giết nàng vậy, chết là đáng đời rồi.
Sau khi g**t ch*t người đàn bà kia, Tiêu Ngự nhanh chóng mò trang bị rồi rời đi, ở trong rừng bí mật chờ đợi thời cơ để xuất thủ.
Có một tổ đội đi qua bên người Tiêu Ngự, đội hình rất tốt, hai người cận chiến đi đầu, bảo về ba pháp sư ở bên trong, Tiêu Ngự không thể xuống tay, cố ý để lộ thân hình, chạy vút vào trong rừng cây.
- Hắn ở nơi này! – Một băng pháp sư phát hiện ra Tiêu Ngự, một quả băng cầu thuấn phát ra, đánh vào trên người Tiêu Ngự kêu vang một tiếng.
" Đánh trúng." Năm người đều vui vẻ, nhanh chóng hướng tới Tiêu Ngự bao vây, nhưng nào có thấy bóng dáng của hắn đâu?
- Hắn chắc đã mở Tật Phong Bộ, nhanh chóng cắm con mắt gặp phải đạo tặc cao thủ chân chính, nghề nghiệp sát thương cao căn bản sẽ không thể động tới đối phương, chỉ có thể chịu chết thôi.
💬 Bình luận chương