Ngay sau đó là lượt trận 3v3, 5v5 và đoàn chiến. Trong lượt trận 3v3, đội của Phong Thần dễ dàng dành được quán quân chung cuộc, còn quán quân của lượt trận 5v5 dĩ nhiên là thuộc về tổ đội của Lưỡi Lê. Tuy nhiên tình hình chiến đấu ở hạng mục đoàn đội chiến lại nằm ngoài dự đoán của mọi người, đoàn đội của Tiêu Ngự nhanh chóng tiến vào chung kết rồi gặp đội ngũ Phong Dã, nhưng kết quả lại hoàn toàn thất bại, căn bản là không cùng một cấp bậc.
Thực lực của đoàn đội Phong Dã hiện tại đã vượt qua rất nhiều đoàn đội khác, sức mạnh của bọn họ chính là dựa trên số trang bị có đẳng cấp vượt xa đối thủ, trang bị bình thường những đoàn đội tham gia đoàn chiến đều đạt cấp 60 nhưng trên người của Phong Dã đoàn đội toàn là trang bị cấp 90 trở xuống. Chênh lệch giữa trang bị là quá lớn, thế nên bọn họ đánh phi thường thoải mái.
Phong Dã đoàn đội hoàn toàn xứng đáng giành được chức quán quân.
Trận đấu được diễn ra trong bầu không khí nhiệt liệt, Tiêu Ngự cùng với các đội ngũ quán quân trở thành nội dung thảo luận kịch liệt của người chơi, đồng thời người chơi đều đã đoán được bọn họ sẽ được là cái gì.
Sự sáng tạo của công ty Thiên Hạ đã tạo nên hiệu quả cực kỳ to lớn. Ân Trạch Tư được bầu chọn thành một trong những trò chơi vĩ đạt nhất, xứng với danh hiệu đệ nhất hồng hoang, truyền thuyết về Ân Trạch Tư.
Quốc gia cũng tổ chức một buổi lễ long trọng hoành tráng cạnh kỹ tràng. Do vong linh Vu sư Sơn Đức Lỗ, Thú nhân vương Địch Khắc Sâm và một vài NPC chủ yếu khác chủ trì, trên kỹ tràng, không khí cực kỳ nhiệt liệt.
"Sau đây xin thỉnh đệ nhất lượt trận 1v1 lên lĩnh thưởng."
Phần thưởng của Tiêu Ngự chính là một bộ thượng vị thần khí sáo trang, tên là Thánh giả lễ tán, bao gồm mười ba kiện vật phẩm: Liệt dương đầu khôi, Tân nguyệt hạng liên, Chiến thần liên tỏa giáp, Thần tính trường ngoa, Tàn huyết hộ thối, Thiên vũ hộ thủ, Sinh mệnh chi giới, Đấu thần chi giới, Quy tị chi giới, Trớ chú chi giới, Kháng cự chi giới, Trừu thủ chi chủy, Ám sát chi chủy. Lúc mặc toàn bộ mười ba trang bị này vào thì người chơi sẽ được gia tăng 300% uy lực khi sử dụng tất cả các kỹ năng hệ đạo tặc, ngoài ra còn thêm vào trạng thái Thánh nhân lễ tán, miễn dịch tất cả các trạng thái ma pháp và còn kèm theo đó là còn miễn dịch 60% ma pháp, vật lý miễn dịch 75%, lẩn tránh 60%.
Bộ thần khí này vừa tới tay, Tiêu Ngự lại có chút không do dự, không nỡ đem số trang bị trên người vứt đi, tuy có chút lưỡng lự nhưng rốt cục vẫn chấp nhận bỏ đi toàn bộ.
Tiêu Ngự mặc vào trọn bộ Thánh nhân lễ tán, một thân trang bị hoàn mỹ, hoàn mỹ giống như một giọt nước vậy,
"Trời ạ, thần khí sáo trang!"
"Thật mạnh!"
"Bộ sáo trang này thạt đáng sợ!"
Phục vụ khí đem các thuộc tính phụ trợ của trang bị này mở ra cho mọi người cùng xem, tất cả những người nhàn hạ, còn Phong Dã lại trở thành đại ân của rất rất nhiều người, mỗi ngày hắn đều mang theo năm nghìn người đánh đánh sâu vào cấp 60, giống như là một bảo mẫu vậy. Chẳng qua, cách làm điên cuồng như vậy đem lại hiệu quả vô cùng rõ rệt, khoảng cách đạt tới 60 cấp của những người này cũng không xa là bao.
Tiêu Ngự cùng Triệu Lam Hinh ngồi trong quán uống trà, mấy ngày này hai người bọn họ hầu như ghé qua tất cả danh lam thắng cảnh, không thể không nói, cảnh trí của Minh Dạ thành quả thật tràn ngập sắc thái ma huyễn, loại phong cách cảnh sắc này cơ bản là trong hiện thực không thể thấy được.
Kim quang nhàn nhạt chiếu xạ trên mặt phố, thuyết thư nhân đang giảng lại những chuyện truyền kỳ xa xưa, tiểu nhị của cửa hàng đang đứng trước cửa không ngừng đón tiếp khách nhân, thái dương trên cao dần dần chuyển từ sắc vàng sang sắc cam, rồi lại chuyển sang tà dương đỏ sẫm, bầu trời dường như tựa một đoàn hỏa diễm thiêu đốt.
Tiêu Ngự dựa vào lan can của cửa sổ tầng hai, có chút hứng trí thưởng thức cảnh sắc hoàng hôn đẹp mặt xa xa, có chút say mê mà quên đi thời gian trôi.
"Đẹp quá!"
Triệu Lam Hinh thì thào nói.
Tiêu Ngự nghe được lời này, quay đầu lại nhìn Triệu Lam Hinh, trời chiều, nắng hồng chiếu tới làm cho hai má của nàng hây hây đỏ, trông rất đẹp mắt. Một thân thần trang thủy hệ pháp bào bó sát người làm lộ ra những đường cong hoàn mỹ trên cơ thể của nàng, càng khiến nàng tựa như tiên nữ hạ trần vậy.
"Ngươi nhìn cái gì?"
Triệu Lam Hinh thu hồi ánh mắt lại, chứng kiến ánh mắt Tiêu Ngự đang si mê nhìn mình, có chút ngượng ngùng, nói.
"Nhìn nàng a, ta đang suy nghĩ, ta có điều gì tốt mà lại lọt vào mắt xanh của nàng vậy."
Tiêu Ngự đôi mắt khẽ liếc qua cái rãnh sâu trên ngực của nàng một cái, nói.
Triệu Lam Hinh nhẹ nhàng dựa vào vai hắn, lặng lẽ hưởng thụ từng làn hơi ấm ám từ Tiêu Ngự tỏa ra, loại cảm giác ấm áp kiên định này khiến nàng không khỏi có chút si mê.
Tiêu Ngự cúi đầu nhìn lại, trong lúc vô ý chứng kiến rãnh ngực sâu thăm thẳm của nàng, chỉ thấy một màu phấn hồng trắng noãn động lòng người, tựa như quả đào mật chín mọng vậy, làm cho người ta không nhịn được mà muốn cắn một cái.
Bụng dưới của Tiêu Ngự đột nhiên bốc lên một đoàn dục hỏa, hai tay hướng về chỗ động lòng người kia mà phủ xuống.
Triệu Lam Hinh nhắm mắt hưởng thụ cảm giác ấm ám mà Tiêu Ngự mang đến nhưng không có phát hiện ra nam nhân bên cạnh đã sinh ra một chút tà niệm.
"A!"
Triệu Lam Hinh đột nhiên phát ra một tiếng thét kinh hãi, vỗ một cái lên trư thủ của hắn, oán trách nói:
"Lại lộn xộn!" Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://
Tiêu Ngự cười hắc hắc, đem Triệu Lam Hinh nhấc lên đặt trên đùi, nói:
"Cũng không phải là chưa thử qua."
"Ở đây nhiều người lắm!"
Triệu Lam Hinh có chút xấu hỏi, nói.
"Đây là ghế lô, không được cho phép, người bên ngoài sẽ không vào được."
Tiêu Ngự nói, vén pháp bào của Triệu Lam Hinh lên mà thưởng thức "cái kia".
Đôi nhũ phong nở nang hiện ra, Triệu Lam Hinh xấu hổ rảo người nằm lên lồng ngực của Tiêu Ngự.
Ánh trời chiều chiếu vào thân thể hoàn mỹ của nàng, nhiễm thêm một chút ánh hồng mê người, thoạt nhìn hết sức động lòng người.
💬 Bình luận chương