“Cái ông chú mày,” Đoàn Phi Phàm mắng, “Sao mày không cho nổ tung cái cửa này mà vào luôn đi?”
Giang Khoát thấy khá là cạn lời với cái tư thế quỳ gối cung kính này của mình, và cũng không còn tâm trí mà công kích việc Đinh Triết vào phòng, cậu chống tay lên đùi Đoàn Phi Phàm định đứng dậy.
Quỳ nện xuống một cú kiểu này, đầu gối đập xuống sàn bê tông khá đau, lúc đứng thẳng dậy, cảm giác đầu gối nhói lên, tay cậu hơi trượt một cái, cũng may là phản ứng nhanh, vẫn chống vững được.
“Á.” Đoàn Phi Phàm Đoàn Phi Phàm bị tay Giang Khoát chống xuống người tới mức ngồi thẳng dậy luôn, lại còn buột miệng kêu lên một tiếng. Giang Khoát nhìn lại, thấy tay mình trượt trên đùi cậu ấy gần như là thụi vào chỗ đó luôn. Cũng may không phải là đấm thật, trên mặt Đoàn Phi Phàm không có vẻ gì đau đớn, chỉ là trong mắt đầy vẻ hoảng hồn của người vừa sống sót sau kiếp nạn.
“Đầu gối không sao chứ?” Đinh Triết vừa cười vừa đi vào, để một chiếc cốc giữ nhiệt lớn lên bàn, “Tôi chưa làm nát đầu gối cậu đâu nhỉ.”
“Cậu mau quỳ rạp xuống mà cảm tạ ông trời đi, đầu gối tôi mà nát, sếp Giang sẽ vác búa tới biến cậu thành con rối buộc dây luôn đấy.” Giang Khoát nói.
“… Ôi đệt.” Đinh Triết nhìn cậu, mãi một lúc sau mới làm bộ run lẩy bẩy, “Bớt xem phim kinh dị đi, sếp Giang trong lòng tôi là một người rất dịu dàng nhá.”
Giang Khoát cười, đưa mắt nhìn cái cốc giữ nhiệt: “Trà sâm hả?”
“Ừ, tối nay còn phải qua coi shop online lên sàn mà,” Đinh Triết nói, “Tên mập bảo sợ không trụ được nên đòi kiếm mấy lát sâm, tôi sang chỗ chị Ninh thì chị ấy bảo có trà sâm, thế là cho luôn một bình to.”
“Bình thường làm bừa mấy ván bài thôi cũng ngồi được tới 3 giờ,” Đoàn Phi Phàm đầy vẻ coi thường, ngả người dựa ghế tiếp tục mát xa, “Giờ tự nhiên lại cần trà sâm.”
“Bình thường chơi bài là do ban ngày lên lớp ngủ đủ rồi,” Đinh Triết nói, “Hôm nay có ngủ đâu, hôm nay chẳng phải cả ngày bận rộn đó thôi.”
“Thực ra…” Giang Khoát nói, “Cũng không cần phải canh shop đâu, mấy cậu cứ ngủ đi.”
“Vậy đâu có được,” Đinh Triết xua tay, “Đây mà là việc bình thường sao, mấy chuyện khởi nghiệp thế này, bọn tôi chắc chắn phải tham gia từ đầu đến cuối, không tham dự được cũng phải nhìn tận mắt, để còn tiện cho việc đi chém gió sau này nữa.”
Giang Khoát cười rồi thở dài.
Nói thật ra, bản thân cậu cũng chẳng định thức cả đêm để tham gia bán hàng hay chứng kiến. Khai trương shop trên mạng lúc nửa đêm, quảng cáo quy mô lớn còn chưa bắt đầu, chỉ có Heo nhỏ mấy hôm nay đăng nhật ký du ngoạn với mấy bức hình trên các tài khoản cá nhân của mình. Về mặt lý thuyết thì chắc sẽ chẳng có nhiều đơn hàng cho lắm, mấy nhân viên Dương Khoa thuê chắc chắn là đủ rồi, gặp vấn đề gì thì tên này chắc chắn sẽ gọi điện qua luôn, dù cậu có ngủ như chết thì cũng sẽ dựng cậu dậy bằng được để xử lý.
Tuy vậy, cái kiểu “nhìn tận mắt” này của nhóm Hình mẫu thật khiến người ta yên lòng.
Chỉ một lúc sau, cả đám Hình mẫu đều đã sửa soạn hòm hòm, tắm rửa xong xuôi, thay bộ quần áo thể thao thoải mái rồi kéo nhau sang 107, mang theo đủ thứ đồ ăn thức uống, lại còn cướp được không biết từ phòng nào mà kéo vào thêm hai cái ghế bố.
“Đệt,” Đoàn Phi Phàm bật cười, “Mợ nó chứ có đúng là bọn mày tới dự ra mắt shop online không đó? Chứ không phải là kéo sang đây ăn khuya à?”
“Cũng đâu thể ngồi xem chay được chứ.” Đổng Côn nói.
Nhân lúc chưa tới giờ, Giang Khoát cũng quay về phòng, thu dọn tắm rửa, tối nay định sẽ thức luôn bên 107.
“Giang Khoát.” Mã Tiếu ở ngoài ban công cất tiếng gọi cậu.
“Ừ?” Giang Khoát đi ra ngoài ban công.
“Người bên tiệm mới của bọn cậu ấy, họ có biết sáng mai tôi tới không?” Mã Tiếu hỏi.
“Biết, giờ đó trong tiệm chỉ có chú thím tôi thôi,” Giang Khoát nhanh chóng hiểu ra ý của Mã Tiếu, “Bọn tôi đã nói trước với chú thím rồi, cậu đến thì cứ bắt tay vào làm việc luôn là được, không cần nói chuyện, làm xong thì cứ về trường.”
Mã Tiếu gật đầu.
“Cảm ơn nha,” Giang Khoát nói, “Đợt này bọn tôi thiếu người quá.”
“Cảm ơn các cậu.” Mã Tiếu nói xong liền quay vào trong phòng.
Lúc Giang Khoát ôm gối sang 107, mấy người kia đã đứng vây lấy sau lưng Đoàn Phi Phàm để học cách làm thế nào để tra được lịch sử chat của tài khoản dịch vụ khách hàng.
Thấy cái gối trong tay Giang Khoát, Đoàn Phi Phàm không khỏi nhướng mày: “Sang cắm trại hả?”
“Biết đâu được một lúc tôi đã ngủ mất thì sao.” Giang Khoát nói.
“Thì lên giường tôi mà ngủ.” Đoàn Phi Phàm nói.
“Đúng đó.” Mấy người sau lưng Đoàn Phi Phàm đồng thanh lên tiếng.
“… Ngủ hẳn hoi thì lại không ngủ được.” Giang Khoát thở dài.
“Giờ lại không kỹ tính nữa hả?” Tôn Quý nhìn Giang Khoát cầm gối dựa vào lưng một cái ghế bố lạ mới xách vào, “Không ngại cái ghế bẩn này luôn?”
“Đây không phải là cái gối mà cậu ấy thường dùng.” Đoàn Phi Phàm nói.
“Ồooooo….” Mấy người kia lại đồng thanh kêu lên.
“Thôi được rồi,”Đoàn Phi Phàm cắt ngang cái tràng ồ à của mấy người kia, chỉ vào cái điện thoại, “Vào tới đây là thấy có tổng cộng năm tài khoản, một cái là Dương Khoa, bốn cái kia là của nhân viên.”
“Là dân trường mình hả?” Đinh Triết hỏi.
“Không phải,” Đoàn Phi Phàm nói, “Tao thuê bên ngoài, vừa mới bắt đầu nên không muốn để người trong trường thấy được thông tin nội bộ.
“Cũng phải, ai mà biết có người như Lư Hạo Ba hay không chứ.” Lưu Bàn nói.
Cả đám cười ồ khiến chú Triệu bên ngoài phải ho lên một tiếng ầm ĩ.
Giang Khoát dựa trên chiếc ghế bố, vừa cười vừa mở Weibo của Ngưu Tam Đao ra xem, thấy tăng thêm mấy ngàn lượt xem mặt ông chủ Phàm đấy.” Giang Khoát nói.
“Vậy nên cậu phải chuẩn bị tâm lý đi,” Đoàn Phi Phàm nói, “Trước khi chính thức chạy quảng cáo, sẽ có một giai đoạn đi xuống, sau đó chạy quảng cáo thì lượng tiêu thụ sẽ lại tăng, sau đó thì lại xuống, dần dần mới ổn định. Sẽ không thể mỗi ngày vài trăm đơn như mấy ngày đầu tiên đâu, biết chưa?”
“A…” Giang Khoát xua tay, “Biết rồi biết rồi, tâm lý tôi vững lắm.”
“Mau đi rửa mặt mũi rồi ăn sáng,” Đoàn Phi Phàm nói, “Hôm nay có tiết thực hành.”
“Aaaaa….” Giang Khoát rên lên ai oán, đi về phía cửa.
“Gối này.” Đoàn Phi Phàm nói.
“Cứ để đó đi, ai biết tối nay bọn họ có sang đây ‘nhìn tận mắt’ shop bán hàng nữa không.” Giang Khoát nói rồi mở cửa.
Sau đó thì dừng lại ở đó.
“Sao vậy?” Đoàn Phi Phàm nhìn Giang Khoát.
Giang Khoát đứng một hồi rồi ngoái lại: “Này, Đoàn Phi Phàm.”
“Hử?” Đoàn Phi Phàm nghiêng đầu.
“Có phải là khá ổn không?” Giang Khoát hỏi.
Câu hỏi này thật sự rất đột ngột, Đoàn Phi Phàm ngẫm nghĩ tới mấy giây cũng không hiểu Giang Khoát định nói gì, cái gì mà khá ổn chứ.
Nhưng đúng là cái gì cũng ổn cả.
“Ừ.” Cậu gật đầu.
Đúng là như vậy, tất cả đều rất ổn.
Giang Khoát mỉm cười, sau đó quay người đi ra.
Lúc cánh cửa sắp đóng lại, Đoàn Phi Phàm đột nhiên vô thức cất tiếng gọi: “Giang Khoát à.”
“Ầy?” Giang Khoát thò đầu vào qua khe cửa, “Gì vậy?”
Đoàn Phi Phàm thì lại đột nhiên mắc kẹt.
Cậu thậm chí còn không biết mình gọi Giang Khoát thế này để làm gì.
Đừng đi vội, nói chuyện với tôi chút nữa đi.
Mau rửa mặt đánh răng nhanh không lỡ bữa sáng bây giờ.
Thật sự là rất ổn.
Shop online…
Bên tiệm mới…
Không không không.
Giang Khoát, chúng ta vẫn đang trong giai đoạn lùi một bước sao?
Bọn mình… có phải vẫn luôn tiến về phía trước không?
Đã tới nơi chưa?
Nhịp tim dữ dội của Đoàn Phi Phàm khiến cậu không dám lên tiếng, chỉ sợ mở miệng một cái là sẽ có những câu chữ không thể kìm được mà lao ra, bay thẳng về phía Giang Khoát.
Thậm chí giữa lúc hỗn loạn này, trong đầu cậu còn hình dung ra âm thanh của câu nói đó.
Giang Khoát à, chúng ta đã tới nơi chưa? Chúng ta tới nơi rồi phải không?
“Có phải cậu lại thấy buồn nôn không?” Giang Khoát vẫn thò đầu qua khe cửa.
“Không,” Đoàn Phi Phàm khẽ hắng giọng, cổ họng cậu đã hơi nghẹn lại, “Mau… đi rửa mặt mũi đi.”
“Đậu,” Giang Khoát rút đầu ra, “Cậu mà không gọi tôi lại là nãy giờ tôi đã rửa mặt xong rồi đó.”
Đoàn Phi Phàm đi vào phòng tắm, nhìn mình trong gương.
Cảm giác lúc này giống như chỉ một giây nữa thôi, là cậu sẽ tỏ tình với Giang Khoát mất.
Đúng vậy, chính là tỏ tình.
Nhưng cậu không biết vì sao lại hồi hộp tới mức này. Rốt cuộc thì cậu vẫn chưa bao giờ tỏ tình, cơ hội tỏ tình con mợ nó bị Giang Khoát cướp mất rồi. Tỏ tình rồi đáp lại, từ chối rồi đồng ý, Giang Khoát gần như đã bao thầu toàn bộ, chỉ để lại cho cậu mỗi một cơ hội để từ chối.
Quả là một trải nghiệm tình yêu khá là thê thảm.
Vì vậy bây giờ, cậu thành ra người chưa bao giờ tỏ tình đột nhiên lại không kìm được ý muốn tỏ tình.
Nhưng cuối cùng thì vẫn chưa mở miệng mà tỏ tình được.
Cậu không biết có phải là vì bây giờ, hai người chưa rõ đã đạt tới hiệu quả của việc lùi một bước hay chưa, hay là vì cái gì khác. Nói tóm lại, ngoài việc rất muốn tỏ tình ra, cậu chẳng biết gì khác nữa.
*
Trong phòng, Đường Lực cũng đã dậy, Lý Tử Nhuệ vẫn trùm kín đầu mà ngủ.
“Đường Lực,” Giang Khoát vỗ vai Đường Lực, “Cảm ơn nha.”
“Ầy, ơn huệ gì, người một phòng mà, ủng hộ các cậu làm ăn là chuyện đương nhiên rồi,” Đường Lực nói, “Bọn tôi cùng mua đó, vốn định chia ra mua, nhưng địa chỉ giống nhau nên mọi người bảo tôi đặt mua chung.”
“Thật sự cảm ơn.” Giang Khoát cười, rồi quay sang lay lay Lý Tử Nhuệ, “Dậy đi!”
“Aaa….” Lý Tử Nhuệ vô cùng miễn cưỡng hé một con mắt từ trong chăn ra, “Ầy, Giang Khoát hả? Shop bọn cậu hôm qua bán hàng thế nào?”
“Được lắm, cảm ơn!” Giang Khoát nói.
“Thái độ của bên dịch vụ cũng tốt lắm,” Đường Lực nói thêm, “Tôi còn hỏi thêm mấy câu xem mua kết hợp kiểu gì thì được giảm giá, trả lời cũng nhanh.”
“Cậu ta bảo phải thử nghiệm dịch vụ khách hàng một tí.” Lý Tử Nhuệ cười.
“Cái đó đương nhiên rồi, bình thường tôi mua đồ cũng sẽ hỏi thêm mấy câu,” Đường Lực nói, “Quy trình không thể lộn xộn được, vậy nên dịch vụ bên bọn cậu khá ổn đó.”
Giang Khoát cười, đi vào phòng tắm, Đường Lực đúng là làm gì cũng rất nghiêm túc.
*
Rửa mặt mũi xong, Giang Khoát vừa trả lời tin nhắn trên điện thoại vừa đi sang 107.
Giang Liễu Liễu với Đại Pháo vừa mới sáng ra đã nhắn tin hỏi xem bán hàng thế nào, trả lời tin nhắn của Đại Pháo xong, Giang Khoát hẹn với Giang Liễu Liễu buổi tối nay quay nốt tư liệu cho phim ngắn theo kiểu ký sự thăng trầm mà lúc trước chưa quay xong.
Đẩy cửa bước vào 107, Giang Khoát thấy Đoàn Phi Phàm đang đánh răng.
Giang Khoát rửa mặt mũi vốn đã vô cùng chậm chạp rồi, lại còn thêm cả gội đầu rồi sấy khô rồi mới sang đây, vậy mà kết quả là Đoàn Phi Phàm bây giờ vẫn còn đang đánh răng!
Giang Khoát hết sức ngạc nhiên: “Đoàn Phi Phàm, cậu bị táo bón à?”
“Đệt,” Đoàn Phi Phàm nhìn cậu, “Đánh răng mà, sao cậu lại nói thế…”
“Vậy thì cậu cũng quá là lề mề đi, cậu đang làm cái gì vậy?” Giang Khoát đưa mắt nhìn giờ, “Nửa tiếng rồi đó anh trai.”
“Tôi đang mải nghĩ,” Đoàn Phi Phàm đi vào phòng tắm, rồi từ trong đó hét lên, “Đợi tôi chút, xong ngay đây!”
“Cậu mà không xong ngay tôi cũng chẳng đợi cậu đâu.” Giang Khoát nói.
Đoàn Phi Phàm nhanh chóng rửa mặt rồi đi ra, sau đó lại nhanh chóng l*t s*ch quần áo trên người, trước vẻ mặt kinh ngạc kiểu “Cửa còn chưa đóng mà c** đ* trước mắt bao người đi qua đi lại trước cửa” của Giang Khoát, cậu nhanh như chớp chộp lấy một bộ đồ mặc lên người, sau đó đi ra khỏi phòng, khoát tay: “Đi.”
Giang Khoát đi theo Đoàn Phi Phàm ra khỏi phòng, không nhịn được liền hỏi: “Có phải cậu có chỗ nào không thoải mái không đó?”
“Thật sự không có,” Đoàn Phi Phàm gãi gãi đầu, “Tôi chỉ bị ngẩn ngơ một lúc thôi.”
“Vì sao chứ?” Giang Khoát hỏi, “Lo chuyện bán hàng hả?”
“… Ừ, coi như có đôi chút đi.” Đoàn Phi Phàm quay mặt đi chỗ khác.
“Phải cố chịu khó mấy tháng, bọn mình ngay từ đầu đã xét tới chuyện này rồi mà,” Giang Khoát vỗ lưng cậu, “Bọn mình có hậu thuẫn tài chính vững mạnh, đừng lo, quan trọng là…”
“Giang Khoát,” Đoàn Phi Phàm quay mặt lại, rồi lại xem điện thoại, “Thứ Bảy tuần này, cậu có thời gian không?”
“A?” Giang Khoát ngẩn người, rồi sau đó cũng xem điện thoại, thậm chí còn mở ghi chú ra xem, “Thứ Bảy này, tầng hai tiệm mới sẽ nhập thiết bị, sau đó thì không còn việc gì nữa.”
“Đi ăn đi.” Đoàn Phi Phàm nói.
Giang Khoát nhìn cậu: “Có việc gì phải không? Trịnh trọng thế này?”
“Không,” Đoàn Phi Phàm nói, “Chỉ là đi ăn thôi.”
“Được.” Giang Khoát cúi xuống gõ ghi chú, “Thứ Bảy, đi ăn với ông chủ Phàm.”
“Gì vậy trời?” Đoàn Phi Phàm bật cười, “Cái này mà còn ghi lại, sợ quên hay sao?”
“Thế này có cảm giác nghi lễ hơn.” Giang Khoát nói.
[HẾT CHƯƠNG 120]
- oOo
💬 Bình luận chương