Ăn uống no say xong, Triệu Mục sai võ sĩ hộ tống Hạng Thiếu Long về Ô phủ. Lúc ấy trời đã tối.
Ðang nghĩ mông lung thì bỗng có tiếng vó ngựa vọng tới.
Hạng Thiếu Long nâng cao cảnh giác nhìn ra sau. Bốn tên võ sĩ cũng nhìn ra sau. Trong bóng tối, một ky sĩ toàn thân mặc đồ đen, bịt mặt, tay cầm trường kiếm, sát khí đằng đằng đang đuổi tới, vừa nhìn đã biết chuyện chẳng lành.
Bốn tên võ sĩ quát lớn, rút kiếm ra quay ngựa lại nghênh địch.
Thích khách ấy phóng nhanh hơn như một cơn gió, vừa phất tay, ném ra một vật màu đen, tung lên cao, đến khi quá đỉnh đầu thì trở thành một tấm lưới lớn bao lấy bốn tên võ sĩ.
Bốn tên võ sĩ tuy võ công cũng khá, nhưng đối phương đã có chuẩn bị tốt, thủ pháp lại nhanh, trong chốc lát cả bốn tên đều nằm gọn trong lưới.
Bốn ngươi kêu la om sòm, định vùng vẫy thoát ra nhưng móc câu trong tấm lưới móc vào da thịt, cả bốn kêu thảm thiết té nhào xuống ngựa.
Lúc này thích khách đến bên xe ngựa, rút kiếm ra chém đứt rèm cửa, Hạng Thiếu Long vội nép sang một góc, lúc này người ấy ném một vật vào trong xe.
Hạng Thiếu Long nhìn thấy, thầm kêu mẹ ơi, lăn người xuống đường, thì ra vật ném vào là một con rắn đang há mồm thè lưỡi Nếu không phải gã phản ứng hơn người thì sẽ bị con độc xà ấy cắn chết tươi.
Khi Hạng Thiếu Long lăn xuống đường, thích khách ấy chém ngã tên phu xe, lao đến bốn tên thị vệ đang chạy đến hộ vệ, b*n r* bốn cây cự tiễn, cả bốn đều trúng tiễn.
Thích khách ấy phóng ngựa về phía Hạng Thiếu Long.
Một nhân vật lợi hại như thế Hạng Thiếu Long lần đầu tiên gặp phải. Ðang lúc Hạng Thiếu Long bật người lên thì tên thích khách ấy lại phóng tiễn.
Hạng Thiếu Long chỉ đành lăn ngang qua, tránh được ba mũi của đối phương, mới có cơ hội nhảy lên. Thích khách ấy có lẽ dùng hết tụ tiễn nên rút kiếm chém ra.
Hạng Thiếu Long vẫn chưa có cơ hội rút kiếm, lại lăn xuống đất để tránh, nhưng lần này lại lăn ra sau ngựa đối phương. Khi gã nhảy lên rút thanh Phi Hồng kiếm của Triệu Mục tặng, do mới quay ngựa lại, hai người đối diện nhau.
Thích khách ấy ngẩn ra một lúc rồi quát lớn, "Ngươi không phải là Triệu Mục!" Bạn đang đọc truyện được về Ô phủ, phải ở lại trong cung cho đến ngày khởi hành. Ta sẽ sai người nói với Ô gia, họ sẽ phái người mang đồ đạc đến cho ngươi hoặc thăm ngươi, hiểu chưa?"
Hạng Thiếu Long thầm kêu khổ, chỉ đành trả lời, "Tôi vẫn có một vật hữu dụng cho nhiệm vụ lần này, không biết có thể nhờ công tượng chế tạo ra không?"
Mọi người đều cảm thấy kinh ngạc, Quách Tùng cười, "Chuyện này rất dễ, ta sẽ phái người đến cho ngươi sai bảo. Dù khó như thế nào, cũng sẽ hoàn thành ngay trong năm ngày cho ngươi."
Hạng Thiếu Long cả mừng, y sẽ chế tạo một vài công cụ mà trước đây bộ đội đặc chủng đã dùng, đảm bảo hơn hẳn các loại vũ khí của Lỗ Ban. Nhưng gã sẽ sai người của Quách Tùng chế từng bộ phận riêng lẻ, sau đó đến nước Ngụy sẽ ráp lại, như thế sẽ không sợ đối phương có thể học được kỹ thuật của hai ngàn năm sau.
Triệu vương cuối cùng cho mọi người lui ra, chỉ giữ lại Liêm Pha để bàn bạc chuyện đối phó với nước Yên.
Triệu Nhã hớn hở đi sau Thiếu Long vào hậu cung, cười nói, "Không biết có phải vì không gặp mỹ nhân Ô gia mà chàng cau mày nhíu mặt như thế không? Có Nhã nhi đi theo chàng đây mà."
Hạng Thiếu Long cười khổ não, "Rốt cuộc là có những nhân vật quyền quý nào qua lại với nàng? Có thể nói vài người ra xem được chăng?"
Nhã phu nhân hạ giọng, "Người ta đã mong chàng tha lỗi rồi kia mà, chàng lại ghen rồi!" nói xong lườm gã.
Hạng Thiếu Long biết dù có tính toán cũng chẳng được, nên chuyển chủ đề, "Bình Nguyên phu nhân và Thiếu Nguyên quân đến nước Ngụy thăm thân chỉ đơn giản vậy sao?"
Nhã phu nhân đợi được ra xa khỏi bọn cung nữ mới kề tai nói rằng, "Họ đi rồi sẽ không quay lại đâu."
Hạng Thiếu Long giật mình, "Cái gì?"
Nhã phu nhân buồn bã than rằng, "Vẫn là chuyện liên quan đến trận chiến Trường Bình. Nhân khẩu của chúng ta vốn ít hơn nước khác, giờ đây lại chết hơn bốn chục vạn nam đinh. Chín năm nay tuy không ngừng khích lệ sinh sản, quy định phàm là nữ tử đã đủ hai mươi tuổi mà vẫn chưa có chồng, thì sẽ do quan địa phương chịu trách nhiệm cưới gả, kẻ vi phạm sẽ bị đưa vào kỹ viện, trừ phi mười năm nữa nếu không sẽ khó phục hồi được quốc lực như trước. Giờ đây chẳng ai coi trọng chúng ta, nếu không Yên vương Hỷ sẽ không dám tấn công Hàm Ðan."
Hạng Thiếu Long nói, "Nhưng giờ đây chúng ta là người thắng lợi mà!"
Nhã phu nhân dẫn gã vào một vườn hoa, trong vườn hoa ẩn hiện một tòa nhà.
Nhã phu nhân nắm tay gã, nói, "Thắng lợi nhất thời có ích gì, nước nào cũng đang dòm ngó đất đai của chúng ta.
Vương huynh lại nghe lời tên bất tài, gian xảo Triệu Mục." Nói tới đây, nàng nghiến răng.
Hạng Thiếu Long hiểu rõ được tình cảnh khi đại nạn đến thì mỗi người tự chạy, Ô ứng Nguyên chẳng phải vì điều này mà có lòng khác hay sao?
Tướng Tần Bạch Khởi có thể nói là tên giết người nổi tiếng nhất thời Chiến Quốc. Trước khi chôn sống bốn chục vạn quân Triệu ở Trường Bình, đã từng chém đầu bốn chục vạn quân Ngụy. Chiêu này quả có độc ác nhưng hiệu quả vô cùng Hai người bước lên bậc cấp, đã thấy bọn cung nữ quỳ sẵn ở đó đón tiếp, thấy Hạng Thiếu Long, mắt sáng rỡ hẳn lên.
Nhã phu nhân dẫn y vào trong, cười nói, "Ðây là hành cung của Nhã nhi, bọn thị nữ đều là người của thiếp. Thiếu Long thích ai thì cứ gọi người ấy."
Nhã phu nhân buồn buồn nói, "Ba mươi năm trước, từ khi hai trấn chuyên luyện thép của nước Hàn là Uyển và Trịnh rơi vào tay người Tần, vũ khí trang bị của bọn chúng đã dần dần vượt lên các nước khác. Cho nên lần này vương huynh mới coi trọng Lỗ Công bí lục như vậy!" rồi dịu dàng nói, "Thiếu Long nếu giành được cuốn bí lục, Nhã nhi có lẽ phải hy sinh lần nữa, chàng có chấp nhận không?"
Hạng Thiếu Long cười khổ não, "Ta đồng ý hay không sự việc có khác gì nhau? Vũ khí của nàng chính là thân thể xinh đẹp, không dùng mỹ sắc chẳng lẽ dùng thứ khác để thay thế sao?"
Nhã phu nhân than rằng, "Giả sử cái giá phải trả là không có chàng, thiếp nguyện không cần Lỗ Công bí lục. Nhã nhi đã rất chán ngán chiến tranh. Chỉ muốn cùng Thiếu Long ở một nơi an lạc, tránh cuộc chiến như thế này, sống với nhau đến đầu bạc."
Hạng Thiếu Long nói, "Chuyện này hãy nói sau đi. Ðúng rồi, tại sao ta không nghe nàng nói đến con của mình."
Nhã phu nhân buồn bã nói, "Thiếp là người đàn bà không thể sinh sản được. Nếu có con, cuộc sống của thiếp đã không như thế này. Thiếu Long! Chàng có vì điều này mà không yêu thiếp nữa chăng?"
Hạng Thiếu Long vỡ lẽ, nên càng cảm thấy yêu thương nàng hơn.
Một lát sau, tên công tượng do Quách Tùng tuyển chọn đã đến. Hạng Thiếu Long phí hơn hai canh giờ mới nói cho y hiểu phải chế tạo những thứ gì.
Xem hình vẽ của Hạng Thiếu Long, tên công tượng ấy đổ mồ hôi trán. Nhã phu nhân nhìn thấy hình vẽ cũng hỏi gã, nhưng Hạng Thiếu Long chỉ mỉm cười mà không nói. Gã không muốn chế tạo vũ khí lợi hại gì, chỉ là mong có được trang bị và công cụ có lợi cho việc làm gián điệp và trốn chạy.
Mấy ngày này, gã còn phải luyện tập ky xạ thuật trong cung, đó là chỗ yếu nhất của gã. Muốn sống trong thời đại này, có thể bảo vệ được người mình yêu thương, thì phương pháp duy nhất là phải ngang tàng hơn kẻ khách, ác độc hơn kẻ khác.
💬 Bình luận chương