Xương Đông đưa tay ra nhận theo bản năng, lại tiếp phải không khí.
Dưa còn ở trong tay Diệp Lưu Tây Cô ấy làm động tác giả, vừa mới buông tay ra , lại trở tay đỡ , cướp lấy ngay trước mặt anh, sau đó cười híp mắt đặt vào bàn tay trống không của anh: “Ban nãy đỡ không được liền thôi luôn sao? Nói như vậy đã quyết định rồi nhé! Điện thoại!”
Xương Đông lấy điện thoại di dộng ra cho cô. Cô ấn số điện thoại của mình, chuông vang lên một tiếng thì ngắt máy. Sau đó, cô đưa lại cho anh: “Lúc nào anh chuẩn bị sẵn sàng xuất phát thì báo với tôi một tiếng là được. Ban ngày tôi đều ở đây, nếu không tìm thấy, thì gọi điện thoại cho tôi .”
Cái gì cũng để cô nói và làm, xem ra không còn chỗ cò kè mặc cả rồi, Xương Đông không muốn nhiều lời, lúc quay người rời đi, Diệp Lưu Tây lại gọi anh lại .
“Này, Xương Đông!”
Xương Đông quay đầu lại .
“Anh ở khách sạn hả?”
Xương Đông “Ừ ” một tiếng, tiện tay chỉ một hướng: Khách sạn anh ở xem như là tốt nhất của Kỳ trấn, cũng nổi bật nhất .
“Buổi tối có thể tới chỗ anh tắm gội không?”
Cô giải thích: “Dù sao anh cũng đã trả tiền phòng qua đêm, nước tắm dại gì không dùng. Tôi đỡ phải đến nhà tắm công cộng tắm gội .”
Xương Đông cau mày: “Nhà cô không có phòng tắm à?”
Diệp Lưu Tây cầm quả dưa lên, sống dao gõ hai cái vào thùng xe, tiếng vang cạch cạch .
“Tôi ở luôn trên xe.”
Xương Đông đưa xe tới cửa hàng đại lý xe hơi lớn nhất thị trấn để bảo trì trước, thợ sửa tiếp nhận nhìn xe với bộ dạng không bận tâm, ban đầu rất thờ ờ, cho đến lúc xoay không nổi bu-lông vặn chắc mới nhìn ra manh mối: “Người anh em, cậu thạo nghề thật đấy, sửa sang hết luôn .”
Xương Đông không nói gì, khoanh chân ngồi một bên trên đất, mượn giấy bút công nhân, từ từ phác họa lộ trình.
Hai năm rồi, hầu hết thời gian đều bận rộn ở cái hậu đài chưa tới vài mét vuông trên phố Hồi Dân kia, không gian chật hẹp, ngoại trừ bức màn thì chính là rối bóng. Bỗng nhiên, như thể bình địa nổi gió bão, đem tất cả những màu sắc rực rỡ, âm thanh vụn vặt xung quanh, nghiền thành bột mịn, bốn phía ngút tầm mắt vẫn là thân mình nơi sa mạc ngàn dặm.
Anh sớm biết cuối cùng có một ngày sẽ phải trở lại: 18 người chết rồi, dựa vào cái gì chỉ mình anh còn sống chứ?
Bút đen uốn lượn trên giấy vẽ ra tuyến đường quanh co khúc khuỷu, từng trạm dừng chân, giống như khắc sâu trong đầu anh .
Vượt qua phía Đông Tây của Lop Nu, có thể đi thẳng, có thể đi ngược. Con đường thẳng này, điểm khởi đầu là Ngọc Môn Quan, người trong nghề gọi là Tây Xuất Ngọc Môn .
Anh nhìn tuyến đường mình tâm, nhưng khi đóng cửa , khắp hành lang đều có tiếng vọng lại.
Tiếng vang này… Xương Đông biết mình đã đắc tội cô rồi.
Diệp Lưu Tây xuống lầu, trong lòng thầm mắng Xương Đông: dạy bảo tôi à, trò vui chắc.
Đi vào bãi đỗ xe, quay đầu nhìn cánh cửa sổ mở một nửa kia, khung cửa sổ tối đen: Nếu cô lại lật cửa vào gây chuyện, rõ ràng không độ lượng quá rồi.
Xem như mày may mắn.
Cô đi về phía chiếc xe bánh mì (6.1) của mình , khi cách chừng dăm ba bước chân, bỗng dừng lại .
(6.1)面包车 [miàn bāo chē]: xe “bánh mỳ”, một loại xe rất phổ biến ở TQ, có khoảng 6 chỗ ngồi, có hình dạng giống ổ bánh mỳ. Cách đây khoảng 20 năm, đường phố Bắc Kinh tràn ngập xe bánh mỳ, lúc đó được dùng làm taxi, nhưng vì tính an toàn của phương tiện này không cao nên nó đã bị thay thế. Hiện xe bánh mỳ thường được dùng để chở hàng (vì nó rất rẻ, có khi rẻ hơn xe máy ở VN), cũng dùng để chở người nhưng có lẽ đa phần ở nông thôn hoặc vùng ven.
Cửa xe mở, có thể lờ mờ nhìn thấy trong xe có một bóng người.
Diệp Lưu Tây bật cười : Hôm nay là ngày gì thế chứ , một người rồi lại hai người đều tới đâm vào họng súng của cô.
Cô bước nhẹ nhàng, lặng lẽ không tiếng động đi tới, tựa người vào cửa xe mở một nửa, thò tay vào chỗ gậm ghế ngồi gần nhất , từ từ rút ra một con dao.
Dao bổ dưa chuôi thẳng và dài, thân dao sáng bóng, lóe lên sắc bén trong đêm tối.
Người kia vẫn lật tìm gì đó trong xe, động tác rất nhỏ, tiếng sột soạt như thể chuột đào bới đồ ăn .
Diệp Lưu Tây dùng lưỡi dao gõ gõ vào khung cửa xe, gã đó không kịp đề phòng, giật mình một cái, cứng đơ không dám động đậy nữa.
Diệp Lưu Tây nói: “Anh tìm gì đấy? Tôi quen thuộc cái xe này, không bằng anh nói ra, tôi cùng tìm giúp anh!”
💬 Bình luận chương