Hắn ta có ý gì?
Đoạn Di cảm thấy sau lưng mình từng trận ớn lạnh.
Chẳng lẽ Thịnh Vân Trạch đã biết gì rồi sao? Chẳng lẽ lại tin mấy lời ma quỷ của mình?
“Đoạn Di.” Tiếng gọi đột ngột của Vũ Văn Thư khiến cậu giật bắn mình.
Vũ Văn Thư nhướng mày: “Em phản ứng thái quá vậy làm gì?”
Rồi quay đầu nhìn thấy Đoạn Di đã lôi ghế ra tận lối đi, cả người gần như muốn bám hẳn lên bàn Thịnh Vân Trạch, lập tức nghiêm nghị cảnh cáo: “Này, bàn em đâu? Em định chuyển hộ khẩu lên bàn Thịnh Vân Trạch luôn đấy à?”
Đoạn Di ra vẻ vô tội: “Bàn cậu ấy nhỏ quá, em ngủ không vừa.”
Vũ Văn Thư phì cười: “Giỡn với em đấy à?”
Tâm trạng thầy có vẻ tốt: “Thôi được rồi, xem như nể mặt điểm số lần này của em cũng tàm tạm, thầy sẽ không so đo với em nữa.”
Cuối cùng thì Đoạn Di cũng chú ý đến điểm thi giữa kì của mình, mắt sáng long lanh, ngẩng đầu đầy mong đợi. Vũ Văn Thư bị cậu chọc cười, nói: “485, điểm cao nhất từ trước đến nay.”
Thầy bổ sung: “- Tuy nhiên vẫn là đứng chót. Đừng có vội mừng, là do đề thi giữa kì lần này dễ, mọi người đều điểm cao, này, bạn cùng bàn của em-“
Vũ Văn Thư đã làm tròn Thịnh Vân Trạch thành bạn cùng bàn của Đoạn Di theo yêu cầu của cậu.
“724.”
Cả lớp ồ lên.
Hách San San dùng ánh mắt sùng bái nhìn Thịnh Vân Trạch: “Mẹ ơi, 724 điểm, khái niệm gì đây? Cánh cổng Thanh Hoa rộng mở, Bắc Đại chào đón cậu rồi!”
Đoạn Di hãnh diện thay, xáp lại gần Thịnh Vân Trạch, giơ ngón tay cái lên, “Trâu bò!”
Đề thi giữa kì không khó bằng đề thi cuối kì, điểm số 724 cũng không phải là không thể đạt được.
Thịnh Vân Trạch đạt điểm tuyệt đối tất cả các môn Toán Lý Hóa Sinh, Văn và Anh bị trừ một ít điểm.
Tuy nhiên, kỳ thi cuối kỳ sắp tới và kỳ thi liên kết do các trường đại học tổ chức sẽ tăng độ khó, ngang với trình độ của kỳ thi đại học. Khi gặp phải những kỳ thi này, Thịnh Vân Trạch cũng không phải lúc nào cũng đạt điểm cao.
Nhưng cũng chỉ dao động quanh mức 715 điểm, chưa bao giờ xuống dưới 700.
Tưởng Vọng Thư ghen tị: “Đôi khi tớ thật sự muốn biết đầu óc của hội trưởng được làm bằng gì? Liệu có phải khi tạo ra tớ, Chúa đã bỏ qua một số bước hay không?”
Đoạn Di bênh vực: “Thịnh Vân Trạch ngày nào cũng làm bài tập nhé! Ai như cậu, chẳng học hành gì cả.”
Dù Thịnh Vân Trạch thông minh nhưng cũng không đến mức vô song, tiên tri toàn năng.
Không đọc sách, không làm bài tập mà vẫn có thể đạt điểm cao là điều không thể. Bàn học của hắn cũng chất đầy các loại đề thi và tài liệu bài tập như tất cả các học sinh khác trong lớp, chỉ là gọn gàng hơn một chút.
“Nói vậy, chẳng lẽ tớ không chăm chỉ học hành sao? Tiểu Đoạn, làm người đừng hai mặt thế chứ.” Tưởng Vọng Thư lắc đầu nguầy nguậy.
Đoạn Di muốn tranh luận với cậu ta, nói giúp Thịnh Vân Trạch, suýt chút nữa đã tiết lộ chuyện Thịnh Vân Trạch bị kỳ mẫn cảm vào đêm trước kỳ thi giữa kỳ.
Cậu thầm nghĩ, độ khó của bài thi của hắn ta giống với độ khó của bài thi của cậu sao?
Thịnh Vân Trạch phải thi trong độ khó cấp địa ngục đấy!
Thấy học sinh hào hứng, Vũ Văn Thư liền dành tiết học này để giảng bài văn, nửa đầu tiết học đều nói chuyện về điểm thi giữa kỳ.
Học sinh thích Vũ Văn Thư tán gẫu trong giờ học, miễn là không phải học bài, làm gì cũng được.
Nửa tiết sau, Đoạn Di ngoan ngoãn ném giấy với Tưởng Vọng Thư, không dám nhìn Thịnh Vân Trạch.
Cậu lo lắng vô cùng, câu hỏi ẩn ý của Thịnh Vân Trạch khiến cậu thấp thỏm bất an.
Vì vậy khi tan học bị lão Hà gọi đến phòng giáo dục, cậu lại thở phào nhẹ nhõm.
Không có chuyện gì khác, chỉ là có bạn học tố cáo cậu đánh nhau trên sân trường.
Lão Hà phạt cậu chép phạt nửa quyển Thần Điêu Đại Hiệp, lại bắt cậu và Tưởng Vọng Thư mỗi người viết bản kiểm điểm 3000 chữ, trong buổi chào cờ phải xin lỗi mặt Sẹo trước toàn trường.
Đoạn Di muốn nói mặt Sẹo đã bán thuốc k*ch th*ch trái phép cho Omega ở ngoài trường, còn bắt nạt trong trường nhưng rồi lại nuốt xuống.
Có nhiều chuyện nói với giáo viên cũng chẳng giải quyết được gì.
Trẻ con có cách giải quyết của trẻ con, học sinh cũng có cách giải quyết của học sinh.
Hơn nữa, bắt nạt bạn học chỉ cần không gây ra chuyện quá lớn hình phạt nặng nhất cũng chỉ là bản kiểm điểm và phê bình.
Vô dụng.
Đoạn Di bĩu môi, Tưởng Vọng Thư than thở số mình khổ, đã thành thạo bắt đầu không được không?”
“Không được.” Thịnh Vân Trạch ra sức ngăn cản cô gặp Đoạn Di.
So với con trai, Đoạn Di dường như thích con gái hơn.
Tên ngốc này vốn dĩ đã chỉ mê luyến khuôn mặt của mình, nếu để cậu ta phát hiện ra trên đời còn có một người có khuôn mặt giống hắn, thậm chí còn là con gái, chẳng phải Đoạn Di sẽ lập tức thay lòng đổi dạ sao?
Chết tiệt.
Đừng hòng.
Thịnh Vân Trạch đập vào đầu cô: “Tránh ra.”
“Áu!” Thịnh Vân Khê xoa xoa đầu: “Này, anh vào thư phòng làm gì?”
“Rầm” một tiếng, cửa thư phòng vĩnh viễn đóng lại trước mặt Thịnh Vân Khê.
Cô trợn mắt, đến phòng tập thể dục lấy ván trượt của Thịnh Vân Trạch, rồi chuồn ra ngoài chơi.
Mặt khác, trong thư phòng, Thịnh Vân Trạch tìm thấy một số tài liệu về “không gian lượng tử” trong tủ sách của ba mình. Khi Thịnh Vân Trạch kéo ra, ngoài cuốn sách này, còn rơi ra thêm vài tờ giấy nữa.
Luận văn vật lý lượng tử nằm ở góc trong cùng của thư phòng, hoặc là tài liệu không dùng đến được cất ở đây, hoặc là tài liệu quan trọng được cất ở đây.
Thịnh Vân Trạch nhặt lên xem, nét chữ đều là mới, hai tờ giấy trắng kẹp một mẩu báo nhỏ, hình như được cắt ra từ tờ Hàng Châu nhật báo.
— Sao lại có một mẩu tin tức bị cắt ra ở đây?
Thịnh Vân Trạch liếc nhìn, cũng không phải tin tức gì đặc biệt, một vụ tai nạn giao thông, tài xế tử vong tại chỗ, hành khách hôn mê bất tỉnh, ngay cả ngày tháng cũng không nhìn, hắn liếc qua rồi bỏ lại chỗ cũ.
Hắn ở trong thư phòng cả buổi chiều, đến tối cũng không thấy Thịnh Vân Khê về.
Mẹ Thịnh gọi điện giục hai lần, lần cuối cùng, bà lại vào bếp bận rộn thêm một lúc, thêm một món ăn.
Thịnh Vân Trạch kéo ghế ra: “Bốn người ăn không hết nhiều thế này đâu, mẹ nấu nhiều quá.”
Mẹ Thịnh nói: “Tiểu Khê nói hôm nay ra ngoài quen được một người bạn mới, tối nay muốn dẫn về nhà ăn cơm, mẹ thêm một bát cũng không sao.”
Tính cách Thịnh Vân Khê hướng ngoại, ra ngoài dạo một vòng kết bạn là chuyện thường xuyên xảy ra từ nhỏ đến lớn.
Thịnh Vân Trạch thấy cũng bình thường, không để tâm, đầu óc hắn toàn nghĩ cách đưa Thịnh Vân Khê ra nước ngoài càng sớm càng tốt, tránh cho Đoạn Di có cơ hội gặp cô.
Với mức độ tò mò của Thịnh Vân Khê đối với chị dâu, cho dù Đoạn Di không chủ động trêu chọc Thịnh Vân Khê, thì Thịnh Vân Khê cũng sẽ nghĩ cách đến trường Nhất Trung tìm ra chị dâu của mình.
Sáu giờ mười lăm phút, chuông cửa reo vang.
Thịnh Vân Trạch đi dép lê ra mở cửa, mẹ Thịnh trong bếp dặn dò hắn: “A Trạch, con đừng có lê dép, nghe khó chịu chết đi được, phải sửa cái tật xấu đó.”
“Vâng.” Thịnh Vân Trạch miệng thì đáp ứng, nhưng vẫn làm theo ý mình, tiếp tục lê dép, ma sát với sàn nhà tạo ra âm thanh “xoẹt xoẹt” khó nghe.
Mẹ Thịnh lại nói: “Ôi, con ăn mặc đẹp một chút, bạn của Tiểu Khê là khách, con ăn mặc như vậy sao gặp khách được?”
Thịnh Vân Trạch ở nhà ăn mặc rất tùy tiện, áo thun trắng quần đùi dép lê, trên đầu còn dựng đứng một cọng tóc – ngủ dậy buổi chiều lười chải đầu, chỉ vuốt vuốt qua loa, trông luộm thuộm chán chường.
Chụp ảnh đăng lên diễn đàn trường để mọi người chiêm ngưỡng dung nhan thật của hot boy không biết bao nhiêu thiếu nữ sẽ vì thế mà đau lòng.
Có thể thấy bình thường ở trường hắn cũng giữ hình tượng lắm, về nhà liền buông thả bản thân.
Mặc dù vậy Thịnh Vân Trạch vẫn dựa vào khuôn mặt đẹp trai của mình để gánh vác bộ trang phục, khiến hắn trông cũng giống như một chàng trai trong tạp chí thời trang cố ý tạo dáng uể oải.
Cánh cửa bị mở ra một cách thiếu kiên nhẫn, ánh mắt khinh bỉ của Thịnh Vân Trạch từ trên cao nhìn xuống rơi vào mặt Thịnh Vân Khê.
Thịnh Vân Khê: “Xin chào! Anh hai!”
Rồi nhìn qua mặt Thịnh Vân Khê, nhìn thấy người bạn mà Thịnh Vân Khê mới quen hôm nay —
“Chào -“
“Rầm!”
Cánh cửa bị đóng sầm lại, tiếng động lớn kinh thiên động địa, bụi bay mù mịt.
Đoạn Di giơ tay chưa kịp chào xong, đã bị hắt hủi – trên mặt vẫn còn đang cười!
Cậu cứng đờ người.
Mẹ Thịnh nghe thấy tiếng động vội vàng chạy ra phòng khách, định nói gì đó thì nhìn thấy con trai mình đóng cửa xong liền ba bước gộp thành hai bước chạy lên lầu như thể đang dịch chuyển tức thời, nhanh đến nỗi bà không nhìn thấy bóng dáng.
Sau đó chưa đầy năm giây con trai bà lại từ trên lầu lao xuống, thay quần áo thay quần xịt nước hoa còn chải tóc kỹ càng, ngửi kỹ còn thấy mùi nước hoa???
Mẹ Thịnh: …Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Rồi nhìn thấy Thịnh Vân Trạch dừng lại trước cửa cách khoảng một mét, hít sâu một hơi, thận trọng lại mang theo chút thờ ơ, dùng kỹ năng diễn xuất tự nhiên không khoa trương không cường điệu, xứng đáng với danh hiệu Ảnh đế mà mở cửa ra.
Đoạn Di vẫn giữ nguyên tư thế vẫy tay, Thịnh Vân Trạch thản nhiên hỏi: “Sao lại là cậu?”
Thịnh Vân Khê ngây người: “What the…? Sao anh thay đồ trong vòng 5 giây được vậy??”
Thịnh Vân Trạch mặt không đổi sắc nói dối: “Anh luôn mặc bộ này, khi nào rảnh thì đi khám mắt đi, tiện thể khuyên em nên đi phẫu thuật thẩm mỹ luôn, anh trả tiền.”
Thịnh Vân Khê: What the…? Coi mình là đồ ngốc à? Vừa nãy anh rõ ràng mặc áo thun quần đùi, bây giờ anh mặc như sắp đi diễn thời trang Paris anh có biết không hả anh hai! Thiên thần Victoria’s Secret cũng không ăn mặc long trọng như anh!
Lời oán trách của cô còn chưa kịp thốt ra, đột nhiên cảm thấy một luồng khí kỳ lạ.
Anh trai cô.
Thịnh Vân Trạch.
Người quanh năm suốt tháng mang bộ mặt lạnh lùng như người ta thiếu nợ.
Bây giờ hình như đang…
Khoe… khoe mẽ?
💬 Bình luận chương