“Cố ý đấy à?” Đoạn Di đứng thẳng dậy, liếc xéo Thịnh Vân Trạch và hai đứa con trai của hắn.
Cả ba người đều bày ra vẻ mặt ngây thơ vô tội.
Đoạn Di, với bệnh nghề nghiệp của một game thủ chuyên nghiệp, lên tiếng: “Mấy người có thể đừng đứng chung một chỗ được không? Nhìn ba người đứng thẳng hàng thế này, tớ cứ có cảm giác các người sẽ biến mất đấy.”
Trên đường về nhà, tuyết rơi dày đặc. Mặc dù đã sống ở miền Bắc hơn mười năm sau khi kết hôn, nhưng mỗi lần nhìn thấy tuyết rơi, Đoạn Di vẫn không khỏi phấn khích.
Trời còn chưa tối, cậu đã lôi Thịnh Vân Trạch ra ngoài chơi ném tuyết. Ban đầu, Thịnh Vân Trạch không muốn chơi cùng cậu, cảm thấy trò này thật trẻ con – thật ra hắn muốn về phòng chơi bộ LEGO mới mua hơn.
Bỗng nhiên Đoạn Di nhớ ra điều gì đó, liền mang chiếc drone từ trong nhà ra sân, lắp thêm cả camera, ghi hình toàn cảnh sân vườn từ trên cao theo góc 360 độ cho Thịnh Vân Trạch xem.
Lúc đầu Thịnh Vân Trạch bị tiếng ồn ào của cậu làm cho đau đầu, sau đó lại bị trúng hai quả cầu tuyết của Đoạn Di ném tới.
Thật ra hắn không muốn chơi, nhưng không chịu nổi việc bị Đoạn Di tấn công dồn dập, hắn bị chọc tức rồi.
Đoạn Di tự chuốc lấy phiền phức cho mình. Thịnh Vân Trạch là người có máu hiếu thắng, một khi đã nghiêm túc, cho dù là chơi ném tuyết cũng không muốn thua bất cứ ai – kể cả là bạn trai của mình.
Một cục tuyết rơi trúng cổ Đoạn Di, lạnh đến mức khiến cậu nhảy dựng lên.
Vừa cười vừa kêu: “Thịnh Vân Trạch! Tớ chết cóng mất!”
Thịnh Vân Trạch ôm cậu vào lòng, nắm lấy cổ áo cậu: “Để tớ xem tuyết rơi vào đâu rồi nào?”
Đoạn Di kêu oa oa một hồi: “Tan rồi tan rồi, chắc chắn là tan hết bên trong rồi. Cậu là người hay là gì, mẹ nó, ra tay ác thật đấy, chúng ta có phải là đang yêu nhau thật không vậy!”
Thịnh Vân Trạch đưa tay s* s**ng, lấy cục tuyết ra. Qua hai lớp áo len, căn bản chẳng lạnh đến Đoạn Di, cậu chỉ thích làm quá lên thôi.
Thịnh Minh và Thịnh Tịch do dự vì nhận thức rõ sự chênh lệch về sức mạnh giữa mình và bố mẹ, nên không tham gia trận chiến ném tuyết.
Dì giúp việc chuẩn bị cho hai đứa bé hai cái xô nhỏ và xẻng xúc tuyết, khoanh một vùng đất trống, sau đó trông chừng bọn nhỏ tự do vui chơi trong đó, hai đứa bé hăng say nặn người tuyết.
Đoạn Di chơi chán chê, bèn đi tuần tra lãnh địa của con trai mình.
Cậu thấy Thịnh Minh và Thịnh Tịch đang nặn được bốn người tuyết với sự giúp đỡ của dì giúp việc.
Hai người tuyết lớn, một là cậu và một là Thịnh Vân Trạch.
Hai người tuyết nhỏ giống hệt nhau, chắc chắn là hai đứa nhỏ tự nặn mình.
Đoạn Di giả vờ chê bai: “Sao người tuyết của ba lại không có mắt thế này?”
Thịnh Tịch chạy vào nhà tìm hai chiếc cúc áo, gắn lên làm mắt cho người tuyết của Đoạn Di.
Đoạn Di vẫn chưa vừa lòng: “Ba thấy mặt này vẫn chưa đủ đẹp trai, ba phải sửa lại mới được.”
Cậu không chỉ sửa người tuyết của mình mà còn sửa cả người tuyết của Thịnh Vân Trạch. Cậu hái một bông hoa mai từ trong sân, cài lên người tuyết của Thịnh Vân Trạch.
Thịnh Vân Trạch cười lạnh một tiếng, lấy oán báo oán, không chút khách khí vẽ cho người tuyết của Đoạn Di một cái mũi heo, hơn nữa còn tàn nhẫn hơn, nặn thêm một đống tuyết đắp lên người người tuyết, để chứng minh Đoạn Di thật sự rất “mập”.
Đoạn Di tất nhiên không cam lòng, xông vào định liều mạng với Thịnh Vân Trạch.
Thịnh Vân Trạch đã nắm rõ trình độ mèo cào của cậu, trong tích tắc đã khống chế được Đoạn Di.
Đoạn Di bị Thịnh Vân Trạch ghì chặt vào cửa không thể động đậy, bắt đầu kêu gào cầu cứu: “Thịnh Minh, mau cứu ba với! Mau cứu ba với!”
Thịnh Minh và Thịnh Tịch nhìn nhau, sau đó ném xẻng xúc tuyết sang một bên, lao đến ôm chặt lấy chân Thịnh Vân Trạch, mỗi đứa một bên, ngồi bệt xuống đất lắc lư.
Thịnh Vân Trạch dở khóc dở cười, Đoạn Di thì đắc ý, nhưng ngay sau đó lại lo lắng bọn trẻ ngồi trên đất lạnh, vội vàng ôm từng đứa lên.
Đoạn Di mỉm cười nói: “Hai đứa thật nghĩa khí…”
Thịnh Tịch được ôm trong vòng tay cậu cười khanh khách, lúc thì vùi mặt vào lòng Đoạn Di, lúc lại len lén nhìn Thịnh Vân Trạch.
Hình như sợ Thịnh Vân Trạch bất ngờ trả thù.
Đoạn Di đang định lên tiếng, chợt nhìn thấy cánh tay của Thịnh Tịch thoắt ẩn thoắt hiện, như thể đang trở nên trong suốt.
Lắc đầu, Đoạn Di còn tưởng mình nhìn nhầm.
Cậu theo bản năng nắm chặt lấy cánh tay của Thịnh Tịch, Thịnh Tịch bị cậu làm cho giật mình.
Thịnh Vân Trạch cũng nghiêng đầu nhìn: “Sao vậy?”
Sắc mặt Đoạn Di trong nháy mắt trở nên tái nhợt, một lúc sau mới hoàn hồn, có chút luống cuống: “Không sao, không có gì.”
Chắc là nhìn nhầm rồi.
Làm sao người bình thường lại có thể trở nên trong suốt được chứ?
Trái tim Đoạn Di đập dữ dội, ngay cả trước khi ngủ cũng không thể bình tĩnh lại được. Đêm đó, cậu giật mình tỉnh giấc nhiều lần, đưa tay s* s**ng vị trí của Thịnh Tịch, nhất định phải nhìn thấy con trai đang ngủ trên giường mới yên tâm.
Thịnh Vân Trạch nhận ra sự bất thường của cậu, ban đầu muốn hỏi han xem Đoạn Di bị sao, nhưng thấy bộ dạng không muốn nói chuyện của Đoạn Di, khi hắn hỏi, cậu chỉ lắc đầu, không biết phải nói với Thịnh Vân Trạch thế nào.
May mắn là trong những ngày tiếp theo, tinh thần Đoạn Di đã trở lại bình thường.
Tối 30 Tết và mùng 1 Tết, Đoạn Di đón năm mới ở nhà họ Đoạn, nửa đêm gọi video cho Thịnh Vân Trạch, nhân tiện trò chuyện với Thịnh Minh và Thịnh Tịch một lát.
Hai đứa nhỏ đến đây đã nhận được kha khá lì xì, Thịnh Vân Trạch cũng lì xì cho chúng, nhân tiện chuyển một khoản cho Đoạn Di, không quên gửi cho bạn trai một bao lì xì điện tử.
Thịnh Vân Trạch thường xuyên chuyển khoản cho cậu qua Wechat, có khi là năm nghìn tệ, vào những ngày lễ tết hoặc ngày đặc biệt sẽ là mười nghìn tệ. Bản thân Đoạn Di có đủ tiền tiêu vặt nên không động đến, cậu chuyển hết số tiền Thịnh Vân Trạch gửi vào một tài khoản ngân hàng riêng.
Đoạn Di liên tục nhận được tin nhắn chúc Tết từ bạn bè.
Tưởng Vọng Thư giờ đây chỉ còn là một cỗ máy chúc Tết không chút cảm xúc, ngoại trừ lời chúc mừng năm mới dành cho Nam Dã và Đoạn Di là tự tay gõ, còn lại đều là tin nhắn ăn nữa, nên mới chỉ chọn những món cậu thích.
Đáng lẽ cậu phải sớm nhận ra mới đúng…
Bọn nhỏ không thuộc về thế giới này.
Dì Trần có chút do dự: “… Cái… bát mì kia, còn nấu nữa không ạ?”
Đoạn Di chỉ cảm thấy thế giới như chìm vào im lặng, nghe thấy giọng nói xa xôi của chính mình, trống rỗng đến mức không giống như do chính mình thốt ra:
“… Nấu đi ạ.”
Hương thơm của mì trứng lan tỏa từ trong bếp.
Thịnh Vân Trạch mở cửa bếp, Đoạn Di bưng bát mì ra, vẫn như thường ngày, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Phòng khách trống trơn, chỉ còn lại duy nhất cậu.
Vai Đoạn Di run lên dữ dội, nhưng vẫn tiếp tục động tác ăn mì, từng miếng từng miếng đưa vào miệng, gần như vùi cả mặt vào trong bát.
Đoạn Di chưa bao giờ cảm thấy món mì trứng lại mặn chát đến vậy. Nuốt một ngụm nước dùng, vị mặn lan tỏa khắp khoang miệng, khiến tim cậu đau nhói, vỡ vụn thành từng mảnh, đau đến mức không thở nổi.
💬 Bình luận chương